Vì vậy, hôm nay chúng tôi sẽ giới thiệu đến các bạn những bài văn phân tích tác phẩm Đây thôn Vĩ Dạ chi tiết trong bài viết dưới đây. Tham khảo thêm: Phân tích tác phẩm Cảnh ngày hè của Nguyễn Trãi ngắn gọn nhất
Bạn đang xem: Cảm nhận cho tôi xin một vé đi tuổi thơ. Vậy đề nghị xem sách luôn là vấn đề mà ai cũng khuyến nghị thực hiện.Có đều mẩu truyện gọi rồi đã quên. Nhưng cũng ít nhiều quyển sách đang để lại ấn bất kể ai từng phát âm tác phđộ ẩm này những cần
Tôi về rồi, bạn có nhớ tôi không. Tôi về, tôi nhớ những bông hoa cho anh ấy. Rừng xanh, hoa chuối đỏ tươi. Đèo cao thắt lưng dao nắng nhẹ. Ngày xuân mơ nở trắng rừng. Nhớ người đan nón, chuốt từng sợi. Ve sầu gọi rừng đổ vàng. Nhớ em gái tôi hái măng một mình
Sau khi đọc xong truyện chúng ta sẽ thấy những câu nói thật sự rất hay, thú vị và ý nghĩa. Tiêu biểu như: Câu nói hay trong cho tôi xin một vé đi tuổi thơ. “Tất cả những gì người lớn dạy dỗ đều đúng về mặt lý thuyết, bọn trẻ đều thấy vậy. Nhưng bọn chúng vẫn
Lớp 8; Tài liệu Giáo dục; Tổng hợp những kết bài về bài thơ Ông đồ (20 mẫu) – Ngữ Văn 8; Tổng hợp những kết bài về bài thơ Ông đồ (20 mẫu) – Ngữ Văn 8
Khớp với kết quả tìm kiếm: Viết đoạn văn (5-7 câu) chia sẻ một kỉ niệm của tuổi thơ em; Viết đoạn văn nêu cảm nhận của em về nhân vật Mon; Viết đoạn văn (khoảng 5-7 câu) kể lại sự việc bầy chim chìa vôi bay lên khỏi bãi sông bằng lời của một trong hai nhân vật Mon hoặc Mên
BhLeDFT. Lời hồi đáp của tuổi thơ, liệu bạn đã sẵn sàng để đi tìm câu trả lời?Đã bao giờ bạn ước, tuổi thơ của mình sẽ quay trở lại? Hệt như cái tên, cuốn sách này sẽ là chiếc vé thông hành, đưa bạn phiêu lưu về những năm tháng tuổi nhỏ, về khoảng trời hoa mộng những hồi ta còn trẻ, và còn nhiều hơn thế nữa,...Ai trong chúng ta lớn lên mà không từng trải qua thời nhỏ dại, tuổi thơ của nhân vật tôi - thằng cu Mùi - trong cuốn sách này cũng thế. Thế giới trẻ thơ trong truyện, tự do, phong phú đến mức, những đứa trẻ suốt ngày quanh quẩn nơi phố thị cảm thấy phát thèm. Chúng tự quy ước tên gọi của những đồ vật, tin rằng trong bất kì mảnh vườn nào cũng cất giấu một kho báu khổng lồ, trách móc ba mẹ, và cũng có những giây phút oà khóc khi buộc phải chia tay với những thứ mình hằng yêu kỉ niệm dù sâu sắc đến mấy, nhưng nếu không mang một ý nghĩa nào, nó rồi cũng phai nhạt theo thời gian. Câu chuyện của thằng cu Mùi năm tám tuổi, được viết lại dưới giọng văn của ông Mùi 50 tuổi, không chỉ đơn thuần là một sự tưởng nhớ tuổi thơ, nó còn là những triết lý sống được truyền tải bằng ngôn từ dí dỏm, hài thơ bé, cuộc sống xung quanh ta không hề có sự hồ nghi, nó là những gam màu thuần khiết, trong sáng màu của những khoảnh vườn ngập nắng mà khi xưa ta hay trốn ngủ trưa ra chơi đùa cùng lũ bạn, màu của những bài kiểm tra chẳng hấp dẫn tẹo nào, màu của những cảm xúc thương, yêu, hờn, giận của tâm hồn tuổi nhỏ,... Ta sống như một đóa hoa vươn mình giữa sỏi đá, cười vì mình vui, khóc vì mình muốn, những cảm xúc ấy chưa bị che lấp bởi lớp mặt nạ mà sau này “người lớn” phải văn Nguyễn Nhật Ánh đề rằng “Tôi viết cuốn sách này không dành cho trẻ em. Tôi viết cho những ai đã từng là trẻ em”. Phải chăng khi ta lớn, miền kí ức ngày nhỏ đã nằm gọn lại ở sân ga mà ta không thể quay về? Khoảng cách đó, vốn dĩ là do thời gian ngăn trở, hay là do con người đổi thay?Người viết Nguyễn Phạm Minh Châu* Bản quyền bài viết thuộc về Khi chia sẻ, cần phải trích dẫn nguồn đầy đủ gồm tên người viết, tên người thiết kế và Bookiee - Sách Là Niềm Vui. Mọi hành vi sao chép hoặc trích nguồn, chia sẻ bài viết không đầy đủ đều không được chấp nhận và phải gỡ - Sách là niềm vui👉 Fanpage👉 VUI HƠN - ĐỌC NHIỀU HƠN👉 Instagram👉 Youtube👉 Quyên góp
Lượt xem Review Cho Tôi Xin Một Vé Đi Tuổi Thơ Tôi và những đứa bạn thân trong xóm mỗi lần gặp nhau, đều kể cho nhau nghe về những câu chuyện tuổi thơ đặc biệt ấy. Khó mà hiểu được những câu chuyện có thể nói là rất nhàm chán đó, lại khiến tất cả chúng tôi cười vui suốt buổi nói chuyện đó. Những kỷ niệm thời trẻ trâu ùa về, những việc làm ngớ ngẩn, những suy nghĩ ngây dại… nhưng nó lại làm tim chúng tôi ấm áp. Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ chính là bức tranh sống động, đặc tả một cách sắc nét những câu chuyện tuổi thơ, để đánh thức tâm hồn của những ai đã từng là trẻ con ngày xưa ấy. CÓ THỂ BẠN CẦN Khéo Ăn Nói Sẽ Có Được Thiên Hạ REVIEW [HAY NHẤT] Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh Review ✅ [Ngắn Gọn] Tóm tắt Mắt Biếc ✅ Nguyễn Nhật Ánh [Ngắn Gọn] Review Khởi Nghiệp Tinh Gọn – Eric Ries ✅ [Tải Sách] Giới thiệu sách cho tôi xin một vé đi tuổi thơNội dung cho tôi xin một vé đi tuổi thơReview Cho Tôi Xin Một Vé Đi Tuổi ThơLời kết Giới thiệu sách cho tôi xin một vé đi tuổi thơ Tựa đề “Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ” được Nguyễn Nhật Ánh lấy ý tưởng, cảm hứng từ một bài thơ tạm dịch là ” Vé đi tuổi thơ của nhà văn người Nga Robert Ivanovich Rozhdestvensky. Truyện gồm 12 chương với 12 câu chuyện khác nhau Chương 1 Tóm lại đã hết một ngày. Chương 2 Bố mẹ tuyệt vời. Chương 3 Đặt tên cho thế giới. Chương 4 Buồn ơi là sầu. Chương 5 khi người ta lớn lên. Chương 6 Tôi là thằng cu Mùi. Chương 7 Tôi ngoan trong bao lâu. Chương 8 Chúng tôi trở thành lũ giết người như thế nào? Chương 9 Ai có biết bây giờ là mấy giờ rồi không? Chương 10 Và tôi đã chìm. Chương 11 Trang trại chó hoang. Chương 12 Cuối cùng là chuyến tàu không có người soát vé. Review Cho Tôi Xin Một Vé Đi Tuổi Thơ Vượt qua những giá trị mua vui, hồi tưởng về tuổi thơ, Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ chính là hồi chuông cảnh tỉnh cho các bậc phụ huynh rằng không phải đứa trẻ nào cũng thông minh kiệt xuất để trở thành vĩ nhân. Nhưng trước tiên, hãy lắng nghe con và để con được lớn lên với tuổi thơ trong veo đong đầy những kỷ niệm đẹp. Nguyễn Nhật Ánh viết thêm một câu chuyện nhỏ nhưng vô cùng cảm động về việc Cu Mùi, Tủn, Tí Sún, Hải Cò đã nhận nuôi những chú chó con đi lạc, nhịn ăn nhịn mặc để chăm sóc chúng, lại còn vất vả kỳ công làm huấn luyện viên. Nhưng sau đó, những chú chó con dần biến mất một cách bí ẩn, cùng với việc bốn đứa trẻ nhận ra, những chú chó ấy đã trở thành miếng mồi béo bổ trên bàn nhậu của các bậc phụ huynh. Niềm tin vụn vỡ khi những người bạn thân bị giết hại tàn nhẫn. Có lẽ hình ảnh này sẽ đi theo những đứa trẻ đến hết cuộc đời, thay vì là một kỷ niệm đẹp, nó lại trở thành nỗi ám ảnh đầy kinh hoàng. Trong toàn bộ câu chuyện của cuốn sách Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ, chúng ta đã trải qua thật nhiều cung bậc cảm xúc, khóc có, cười có. Nhưng quan trọng nhất là ta được trở về với thế giới tuổi thơ hồn nhiên tinh nghịch. Để rồi choàng tỉnh với sự tiếc nuối khôn nguôi. XEM THÊM Những cuốn sách của Nguyễn Nhật Ánh ✅ [Bán chạy nhất] Review Cho Tôi Xin Một Vé Đi Tuổi Thơ Có thể nói, cuốn sách của Nguyễn Nhật Ánh chính là niềm an ủi, là tấm vé để ai trong chúng ta cũng có cơ hội được quay về. Quay về, để hiểu được trẻ con trước khi học cách làm người lớn. Hơn nữa, đó là sự quay về để chìm đắm trong dòng sông trong trẻo của tuổi thơ, và gột rửa đi nỗi mệt nhoài khi thế giới người lớn có quá nhiều những toan tính vụ lợi, đầy xấu xa. Hẳn sẽ là một điều vô cùng đáng tiếc, nếu bạn bỏ qua cuốn sách “Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ” này. CÓ THỂ BẠN CẦN [Tải Sách] Review Ai Lấy Miếng Phomat Của Tôi ✅ Spencer Johnson Những Cuốn Sách Về Đầu Tư ✅ [Dành Cho Người Mới] Review Sách Trên Đỉnh Phố Wall ✅ Peter Lynch Review Nhà Đầu Tư Thông Minh [Ngắn gọn] ✅ Benjamin Graham Review Cho Tôi Xin Một Vé Đi Tuổi Thơ Cuốn sách thực sự là một người bạn đồng hành tinh thần đầy tin cậy và thấu hiểu của trẻ em. Đồng thời, cuốn sách giúp người lớn có một cách cảm nhận, cách nhìn gần gũi, rộng mở đối với trẻ em, từ đó tự soi chiếu mình trong việc giáo dục con cái và học sinh với tư duy tích cực đầy tiến bộ và lành mạnh. Người đọc được tìm về những cảm xúc và ký ức thơ ấu, hiểu hơn về quá khứ của mình và cuộc sống hiện tại của con trẻ, với bao mối quan hệ xung quanh. Đồng thời, cuốn sách còn đề cập đến cách nhìn của trẻ em đới với người lớn ” ba mệ bọn tôi khuyết điểm đầy rẫy, có lẽ nhiều hơn của bọn tôi cả chục lần” để thấy được sự liên hệ, só sánh cụ thể về việc chấp hành những nguyễn tắc, luật lệ do chính người lớn đặt ra cho con trẻ. >>TẢI SÁCH MẮT BIẾC<< Review Cho Tôi Xin Một Vé Đi Tuổi Thơ Không những thế, Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ còn giúp người đọc tìm thấy những triết lý về cuộc đời. Người đọc được thức tỉnh khi nghe nhân vật Hải cò phát biểu ” Mỗi đứa trẻ đều có một phiên toàn trong lòng mình” ” vì vậy để sống tốt hơn đôi khi chúng ta phải học làm trẻ con trước khi học làm người lớn” . Phải chăng đó chính là thông điệp mà tác giả Nguyễn Nhật Ánh muốn gửi đến tất cả đọc giả với nhân đề tại chương cuối cùng ” Cuối cùng là chuyến tàu không có người soát vé?” Thực tế mà nói, đây là một cuốn truyện thực sự hữu ích và mang tính giáo dục cao. Từng dòng chữ một lần nữa giúp chúng ta sống lại tuổi thơ, trân trọng hơn tuổi thơ của mình và biết sống với trẻ em một cách gần gũi, bao dung. CÓ THỂ BẠN CẦN Chiến Binh Cầu Vồng PDF ✅ [TẢI SÁCH] Dám Nghĩ Lớn PDF Full ✅ [TẢI SÁCH] Tuổi Trẻ Đáng Giá Bao Nhiêu Ebook – Rosie Nguyễn {SÁCH HAY} Đời thay đổi khi chúng ta thay đổi PDF FULL Lời kết Với nội dung Cho Tôi Xin Một Vé Đi Tuổi Thơ của Nguyễn Nhật Ánh thực sự đã chạm đến từng góc nhỏ trong tâm hồn của độc giả. Thật không quá để nói Nguyễn Nhật Ánh đã viết lên câu chuyện cổ tích dành riêng cho người lớn – những con người vẫn đang ngày ngày hối hả ngược xuôi vật lộn với cuộc đời… Cho Tôi Xin Một Vé Đi Tuổi Thơ chính là một tấm vé lên chuyến tàu đặc biệt mà Nguyễn Nhật Ánh dành cho những ai có ước muốn quay trở lại thời non dại của mình. Theo tổng hợp
Mỗi người đọc với sự khác biệt về lứa tuổi, nhận thức, trải nghiệm… sẽ có những cách cảm nhận, đánh giá khác nhau về tác phẩm văn học Mỗi người đọc với sự khác biệt về lứa tuổi, nhận thức, trải nghiệm… được biên soạn nhằm giúp các em HS đạt kết quả tốt trong quá trình làm bài tập và học tập môn Ngữ văn lớp 8. 2
Trong cuốn sách Cho Tôi Xin Một Vé Đi Tuổi Thơ, nhà văn Nguyễn Nhật Ánh dành tặng mỗi người một tấm vé đặc biệt, tấm vé về với con sông trong trẻo của tuổi thơ để gột rửa những bụi bặm, phức tạp của thế giới người lớn. Khi review Cho Tôi Xin 1 Vé Đi Tuổi Thơ thì đối với tôi đây là 1 cuốn sách thú vị, ngọt ngào và nhiều niềm vui. Vui ở đây không chỉ vì giọng văn của Nguyễn Nhật Ánh quá dí dỏm, hài hước, mà còn vì các suy nghĩ quá đỗi dễ thương của một cu Mùi thích đảo lộn thế giới, 1 Tí sún nấu mì dở tệ, một Hải cò, 1 Tủn thích chơi trò vợ chồng. Bốn đứa trẻ đã sở hữu 1 tuổi thơ thật phong phú trong chính ốc đảo mường tượng của riêng mình, mà lũ trẻ thành phố hiện tại sẽ phát thèm khi đọc tới. [mks_button size=”medium” title=”Xem tại Fahasa” style=”squared” url=” target=”_blank” bg_color=”26af00″ txt_color=”FFFFFF” icon=”” icon_type=”” nofollow=”1″] Trong ốc đảo tưởng tưởng tưởng của mình, cu Mùi muốn “đặt tên cho thế giới” biến mẫu gối thành búp bê, biến nón thành cuốn tập, gọi cái đầu là chân và gọi thằng bạn thân là Thầy hiệu trưởng. Chúng cho rằng học bài là lêu lổng; chạy nhảy, trèo cây, tắm sông, đánh lộn mới là con ngoan. Ngay đến cả bảng cửu chương, 2 nhân 4 cũng không muốn là 8, mà “phải là cái gì cũng được, miễn là khác đi”. Thậm chí, việc trái đất quay quanh mặt trời cũng là 1 việc hết sức buồn tẻ, mà trường hợp chúng là trái đất, chúng sẽ “tìm phương pháp quay theo hướng khác”. Đằng sau những trò chơi kì cục, những suy nghĩ viển vong đấy, là 1 ước muốn cho thế giới trở nên thật mới mẻ hơn, tinh khôi hơn, để cu Mùi và lũ bạn thoát khỏi công việc chán ngắt là ăn, ngủ, đến lớp, học bài… Người lớn cũng thích trò chơi này, nhưng theo 1 mục đích hoàn toàn khác. Tất cả những định nghĩa của người lớn đều làm mọi thứ dường như trở nên quá mù mờ như “hối lộ” là tặng quà trên mức tình cảm, “hành vi sai trái” là thiếu tinh thần trách nhiệm, “tham ô” là thất thoát gây hậu quả nghiêm trọng… ví như vậy thì xem ra, trẻ con “đặt tên cho thế giới” ngây thơ và trong trẻo hơn nhiều… Cho Tôi Xin 1 Vé Đi Tuổi Thơ có chứa nhiều tình huống ngộ nghĩnh, gây cười nhưng ẩn ngay sau đó là những triết lý cuộc sống sâu sắc. “Một đứa trẻ sống trong ngôi nhà của mình cũng tự nhiên và máu thịt như sống trong bản thân mình. Cho dù với bất cứ chuyện gì xảy ra thì đứa trẻ ấy cũng trở về nhà. Chỉ có người lớn mới có thể bỏ nhà ra đi, đó là khi cái “bản ngã” biến thành “tha nhân”. Những câu nói hay nhất về tình bạn chân thành. Người lớn tiếp nhận thế giới bằng óc phân tích, còn trẻ con cảm nhận thế giới bằng trực giác. Và người lớn cũng buộc phải biết rằng trẻ con đôi khi phán xét họ cũng nghiêm khắc như họ phán xét chúng. Cả lời dạy của người lớn khi dành cho một trò nghịch ngợm của trẻ con cũng gợi khá nhiều suy nghĩ “Khi nào rượt đuổi ai hoặc bị ai rượt đuổi, con người mới buộc phải chạy. Còn khi khác, những người đứng đắn đều đi đứng khoan thai”. Với lẽ 1 vài người sẽ cảm thấy khó chịu và cho là hỗn láo khi bốn đứa trẻ đã tự mở một phiên tòa luận tội bố mẹ. Thế nhưng, phiên tòa ấy phản ánh rất thật, rất đúng 1 đòi hỏi chính đáng của tuổi thơ, đấy là sự công bằng. Ở các em, “đòi hỏi sự công bằng” không đồng nghĩa là “vô lễ” – hai khái niệm mà người lớn chúng ta thường nhầm lẫn, cũng như, có những em, “tình thương” và “sự tôn trọng” mà cha mẹ dành cho con cái hoàn toàn không là một! Bố vẫn thường nhậu xỉn về khuya nhưng lại luôn gầm gừ với đứa con “Mày đi đâu giờ này mới về?”. Mẹ vẫn thường để quên và lạc mất chìa khoá tủ, nhưng con lỡ làm mất chiếc xe đạp từ năm ngoái mà tới tận năm nay mẹ vẫn lôi ra trách móc “như thể con đã làm mất trăm mẫu xe rồi ấy”. Review sách Cho Tôi Xin Một Vé Đi Tuổi Thơ Đọc Cho Tôi Xin 1 Vé Đi Tuổi Thơ, những người lớn mải miết mang cơm áo gạo tiền, có thể dừng chân đôi chút mà ngoái về phía sau nhớ về thời thơ ấu và hiểu con em mình hơn để rồi có 1 phương cách nào đó tiếp cận chúng từ 1 tư thế khác. Tư thế của các người bạn, nhằm có thể xóa được “lằn ranh giữa trẻ con và người lớn” mà nhà văn Nguyễn Nhật Ánh cho là “khó ngang với ranh giới xóa bỏ giàu, nghèo trong xã hội”. Không chỉ vậy cuốn sách cũng cho độc giả thấy người lớn có nhiều cơ hội hiểu rõ mình hơn bằng cách “chịu đựng” sự phán xét xác đáng của trẻ thơ sở hữu 1 loạt những so sánh về “các trò chơi” và khuyết điểm của trẻ con và người lớn. Xem thêm Những quyển sách của Nguyễn Nhật Ánh Bởi, “Thực tế thì sống trên đời ai mà chẳng hề có khuyết điểm Trong khi trẻ con cố che giấu khuyết điểm của mình trong mắt người lớn. Thì người lớn cũng phấn đấu giấu giếm khuyết điểm của mình trước mắt trẻ con”. Tuổi thơ đó là quãng kí ức đẹp nhất trong cuộc đời mỗi con người. Dù là kỉ niệm vui hay buồn, mỗi khi kể về kí ức tuổi thơ, trong lòng lại rộn lên niềm vui man mác, nụ cười mãn nguyện nở trên môi. Đối với tôi, niềm vui lớn nhất của tuổi thơ là ngày khai trường đầu tiên. Với bất cứ ai đã là học sinh, chắc hẳn không thể quên được ngày trọng đại này – Ngày khai trường đầu tiên. Nó đánh dấu bước trưởng thành quan trọng của con người, hé mở ra cánh cửa tri thức rộng lớn bao la. Nhớ lẩm buổi sáng mùa thu năm đó, trời cao và trong xanh đến lạ. Nắng vàng ươm rót mật xuống vạn vật. Trên cành cây, chim ca ríu rít. Hãy giữ mai khoảnh khắc đẹp ấy trong miền ký ước của bạn nhé! Chia sẻ Hình ảnh đẹp cho tôi xin một vé đi tuổi thơ đầy cảm động với mọi người nào! Luôn đồng hành cùng chúng tôi để được cập nhật thật nhiều hình ảnh đẹp, những câu nói hay, stt hay nhé! Chúc các bạn luôn vui vẻ! Tags review cho tôi xin một vé đi tuổi thơ, cho tôi xin một vé đi tuổi thơ review, viết về cuốn sách cho tôi xin một vé đi tuổi thơ, chia sẻ về cuốn sách cho tôi xin một vé đi tuổi thơ, cảm nhận về cuốn sách cho tôi xin một vé đi tuổi thơ, nhà văn Nguyễn Nhật Ánh, Cảm nghĩ của em về cuốn sách Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ, Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ nội dung, Ý nghĩa truyện Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ. Về biên tập viên Công việc của tôi không liên quan tới việc kinh doanh nhưng tôi có niềm đam mê bất tận với viết lách và thích đọc những tựa sách hay. Tôi tạo ra Blog này trước tiên để lưu trữ những vấn đề hữu ích dành cho tôi, sau đó là để chia sẻ, học hỏi với bạn bè những người mà tôi biết.
Chắc hẳn ai trong chúng ta cũng có cái tuổi thơ đầy hạnh phúc và hồn nhiên. Cái nóng giận, hờn dỗi ba mẹ, anh chị của tuổi thơ luôn khiến ta mỉm cười khi nghĩ về nó. Nếu có thể bạn có thể dành 3 phút để nghĩ về những kỷ niệm năm lên 8 tuổi của mình. Cái tuổi chạy theo đám bạn chung xóm để thả diều, để nhảy dây. Những cuộc cãi vã khi chơi chung, rồi những ánh mắt giận hờn vu vơ, nay giận mai quê… Rồi cũng quấn quýt bên nhau. Đôi khi chỉ dành 3 phút cũng khiến ta có thể mỉm cười và quên đi áp lực công việc. Tác phẩm Cho tôi xin 1 vé đi tuổi thơ kể về Cu Mùi gọi là hiệu trưởng,Tủn là tiếp viên hàng không, Hải Cò là cảnh sát trưởng còn Tí Sún là Bạch Tuyết. Không những thế chúng còn muốn tạo ra bảng cửu chương, không phải 3 nhân 5 bằng mười lăm, mà bằng bao nhiêu tùy thích. Điều này tạo ra nhiều tình huống oái ăm, dở khóc dở cười. Nhưng rồi chúng cũng nhận ra nhưng mong muốn của chúng không thể nào thay đổi cuộc sống thường ngày. Thông qua sự tinh nghịch và hiếu động của 4 đứa trẻ, như đưa ta về những ngày còn là tuổi thơ. Được tham gia vào những trò chơi của nhóm bạn. Khi đọc đến đây cảm xúc ngột ngạt lắm. Đặc biệt là khi tôi đang ở thành phố, rời xa sự bảo bọc của cha mẹ. Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ, là tác phẩm kể về cuộc sống ở làng quê. Ở đó có những cuộc chơi của 4 đứa trẻ với những trò chơi không hồi kết. Dưới ngòi bút miêu tả của tác giả những điều tưởng như nhỏ nhoi ấy lại toát lên sức sống mãnh liệt đến 1 cách lạ lùng. Khi đọc qua những ngôn từ này làm cho ta như hóa mình vào trong những đứa trẻ, với cái cách tụi trẻ chơi đùa. Đọc thử Sáng, tôi phải cố hết sức để thức dậy trong khi tôi vẫn còn muốn ngủ tiếp. Tất nhiên là trước đó tôi vẫn giả vờ ngủ mê mặc cho mẹ tôi kêu khản cả giọng rồi lay lay người tôi, nhưng dĩ nhiên tôi vẫn trơ ra như khúc gỗ cho đến khi mẹ tôi cù vào lòng bàn chân tôi. Khi đặt chân xuống đất rồi, tôi phải đi đánh răng rửa mặt, tóm lại là làm vệ sinh buổi sáng trước khi bị ấn vào bàn ăn để uể oải nhai chóp chép một thứ gì đó thường là không hợp khẩu vị. Mẹ tôi luôn luôn quan tâm đến sức khỏe và cụ thể hóa mối quan tâm của mình bằng cách bắt tôi và cả nhà ăn những món ăn có nhiều chất dinh dưỡng trong khi tôi chỉ khoái xực những món mà bà cho rằng chẳng bổ béo gì, như mì gói chẳng hạn. Tôi chỉ nhớ là tôi không thích ăn những món bổ dưỡng. Nhưng tất nhiên là tôi vẫn buộc phải ăn, dù là ăn trong miễn cưỡng và lười nhác, và đó là lý do mẹ tôi luôn than thở về tôi. Ăn xong phần ăn buổi sáng chả sung sướng gì, tôi vội vàng truy lùng sách vở để nhét vào cặp, nhặt trên đầu tivi một quyển, trên đầu tủ lạnh một quyển khác và moi từ dưới đống chăn gối một quyển khác nữa, dĩ nhiên bao giờ cũng thiếu một món gì đó, rồi ba chân bốn cẳng chạy vù ra khỏi nhà. Trường gần nhà nên tôi đi bộ, nhưng thực tế thì tôi chưa bao giờ được thưởng thức thú đi bộ tới trường. Tôi toàn phải chạy. Vì tôi luôn luôn dậy trễ, luôn luôn làm vệ sinh trễ, luôn luôn ăn sáng trễ và mất rất nhiều thì giờ để thu gom tập vở cho một buổi học. Về chuyện này, ba tôi bảo “Con à, hồi bằng tuổi con, bao giờ ba cũng xếp gọn gàng tập vở vào cặp trước khi đi ngủ, như vậy sáng hôm sau chỉ việc ôm cặp ra khỏi nhà!”. Đó, cuốn sách đơn giản chỉ xoay quanh những câu chuyện tưởng chừng đơn giản nhưng khiến chúng ta nghẹn lòng. Chợt nhận ra, bản thân cũng thật hạnh phúc khi cũng có được cái gọi là tuổi thơ. Đôi khi chỉ ước được trở lại những năm tháng hồn nhiên đó dẫu chỉ một lần. Nhưng giờ đây tôi chỉ biết thả hồn mình vào những trang sách của bác Nguyễn Nhật Ánh. Bạn nhận được gì sau khi nhận 1 vé đi về tuổi thơ Nếu bạn là người từng được một lần trãi nghiệm những câu chuyện trên. Tôi nghĩ cuốn sách sẽ khiến bạn có thể vui vẻ hơn, mỉm cười và nhìn lại mình của 10 năm, 20 năm thậm chí là 30 năm về trước. Đôi khi có thể miệng mỉm cười nhưng nước mắt có thể tuông rơi bởi những thứ gọi là cảm xúc tự nhiên trong mỗi con người. Bạn sẽ có cơ hội được một lần trãi lòng với cảm xúc thật của mình. Tôi hi vọng, dù bạn là ai, bạn đang làm gì. Có thể bạn đang hài lòng hoặc không hài lòng với cuộc sống hiện tại. Có thể bạn đang sống tốt hoặc bạn phải đeo chiếc mặt na mỗi ngày, thì hãy một lần cho phép bản thân hạnh phúc và trở về với cuộc sống hồn nhiên trước đây bằng 1 chiếc vé đi tuổi thơ bạn nhé!!! T h u N g a n n
Có những cuốn truyện, những quyển sách đọc không để lại ấn tượng sâu sắc, nhưng cũng có không ít những quyển sách đã để lại những kỉ niệm khó phai. “Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ” của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh là một quyển sách như vậy, em tin những ai đã đọc qua quyển sách này đều không thể nào quên được thế giới ngây thơ, trong sáng và cũng không kém phần u sầu, nổi loạn của các cô cậu bé tám tuổi tinh nghịch. Nhà văn Nguyễn Nhật Ánh đã tặng người đọc những chiếc vé quý giá trên chuyến tàu đặc biệt để quay về tuổi thơ, quay về cái thời mà mình có thể thoải mái vui chơi với bạn bè, cùng nhau đi thả diều, tắm mưa,… và gạt bỏ những chuyện phù phiếm, phức tạp của thế giới người lớn. “Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ” là truyện dài của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh và đã được xuất bản vào năm 2008. Quyển sách này là một trong những sáng tác thành công nhất của ông và nhận được Giải thưởng Văn học Asean của năm 2010. Quyển sách này kể về những câu chuyện nhỏ xoay quanh 4 đứa trẻ trong cùng một khu xóm là thằng cu Mùi, thằng Hải cò, con Tí Sún và con Tủn. Quyển sách này gồm 12 chương với 12 câu chuyện khác nhau. Trong đó, người kể chuyện là cu Mùi dưới hình thức kể song song của “thằng cu Mùi” lúc bé và đánh giá hóm hỉnh của “ông Mùi” khi đã gần 50 tuổi. Cuốn sách này mở đầu bằng một nhận xét của nhân vật chính là thằng cu Mùi, một cậu bé chỉ mới 8 tuổi. “Cuộc sống thật là buồn chán và tẻ nhạt”, cu Mùi đã quan sát, phân tích cuộc sống và kết luận rằng cuộc sống thật cũ kỹ và chẳng có gì mới mẻ để khám phá. Những đứa trẻ 8 tuổi đã thử định nghĩa tình yêu là rằng “Yêu cũng như học bơi vậy, ai lười sẽ bị chìm”, và cuối cùng những đứa trẻ đó con còn khám xét cả người lớn bằng “Phiên tòa trẻ con xử người lớn” nữa. Để làm cho cuộc sống bớt tẻ nhạt, chúng đã nghĩ ra những trò chơi đi tìm kho báu, đảo lộn trật tự vị trí mà xã hội qui định, như thay vì ăn cơm trong chén thì ăn cơm trong thau, gọi thằng bạn thân là Thầy hiệu trưởng, “chiếc gối là những thứ cho người lớn gối đầu, nhưng với con Tí Sún nghèo rớt mùng tơi thì đó là con búp bê hay khóc nhè mà nó phải ru mỗi ngày”. Em thấy quyển sách “Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ là một quyển sách hữu ích và phù hợp cho cả trẻ con và người lớn. Nhà văn Nguyễn Nhật Ánh đã kéo các thế hệ lại gần nhau hơn. Khi đọc nó, những người lớn, đang vô tâm mải miết với cuộc sống cơm áo gạo tiền, có thể dừng lại đôi chút mà nghĩ về những kỉ niệm, nhớ lại thời thơ ấu và cùng nhà văn cố gắng để hiểu con mình hơn. Nhà văn đã giúp những trẻ em và người lớn đọc quyển sách xóa bớt được “lằn ranh giữa trẻ em và người lớn”. Không chỉ vậy, cuốn sách cũng giúp cho người lớn có cơ hội hiểu rõ mình hơn bằng cách “chịu đựng” sự phán xét xác đáng của trẻ thơ với một loạt những so sánh về “các trò chơi” và khuyết điểm của trẻ con và người lớn. Trong quyển sách, đã có một đoạn nói rằng “Thực tế thì sống trên đời ai mà chẳng có khuyết điểm Trong khi trẻ con cố che giấu khuyết điểm của mình trong mắt người lớn. Thì người lớn cũng tìm mọi cách giấu giếm khuyết điểm của mình trước mắt trẻ con”. Quyển sách này đã gợi lại cho em những kỉ niệm đẹp, khi em vẫn còn hồn nhiên, ngây thơ, không phải lo lắng về những bài tập trên trường. Em cũng thấy quyển sách này phù hợp cho cả trẻ em và người lớn. Đây là một quyển sách tuyệt vời và rất hữu ích, em mong mọi người sẽ tìm đọc cuốn sách này. Tên Nguyễn Ngọc Nam Đán
cảm nhận về cho tôi một vé đi tuổi thơ