Bài Tập Làm Văn Số 7 Lớp 6. Home Blogs bài tập làm văn số 7 lớp 6. Thân - Quang chình ảnh căn vườn ttránh sáng: + Mặt ttách mọc … + Những giọt sương đêm …. - Khu vườn cửa bước đầu sôi động tiếng chim (xen miêu tả số loài chim) - Miêu tả số loại bao gồm vườn
CÁC DẠNG VĂN MIÊU TẢ Ở LỚP 6 nghỉ ngơi tè học, những em vẫn làm cho thân quen cùng với vnạp năng lượng bạn dạng diễn đạt, lớp 6 học tập cải thiện rộng buộc phải yên cầu các em gồm tài năng miêu tả tinh tế và sắc sảo trong từng dạng bài xích. Nhận xét
qfNqF4I. Ôn tập ngữ văn lớp 6 học kì I lý thuyết trắc nghiệm hỏi đáp bài tập sgk Câu hỏi viết một bài văn miêu tả sáng tạo Viết bài tập làm văn miêu tả sáng bạn giúp mình với!!! Đang cần gấp. Xem chi tiết Bài viết số 7 - Miêu tả sáng tạo Đề Em hãy hình dung một nhân vật trong truyền thuyết và tả lại nhân vật đó. Xem chi tiết dựa vào bài Cô Tô của Nguyễn Tuân hãy viết bài văn miêu tả cảnh biển vào buổi sáng đẹp trời Xem chi tiết Viết một bài văn miêu tả cô giáo em Xem chi tiết Viết một bài văn miêu tả con sông quê hương Xem chi tiết Cho mình hỏi Em hãy làm một bài văn miêu tả sáng tạo về cảnh biển nhân tạo tưởng tượng trong lúc e đang thiếp vào giấc ngủGiúp mình có 1 bài văn hay nha Mình có làm nhưng zỡ quá hàk Xem chi tiết viết một bài văn miêu tả một danh lam thắng cảnh ở quê hương em ? Xem chi tiết Hãy viết một bài văn miêu tả kì nghỉ mơ ước của em Xem chi tiết lập dàn bài miêu tả hình ảnh một cụ già đang ngồi câu cá bên hồ và viết lun cả bài văn giùm mình nha Xem chi tiết
Hướng dẫn Soạn Bài 28 sách giáo khoa Ngữ văn 6 tập hai. Nội dung bài Soạn bài Viết bài tập làm văn số 7 – Văn miêu tả sáng tạo sgk Ngữ văn 6 tập 2 bao gồm đầy đủ bài soạn, tóm tắt, miêu tả, tự sự, cảm thụ, phân tích, thuyết minh… đầy đủ các bài văn mẫu lớp 6 hay nhất, giúp các em học tốt môn Ngữ văn lớp 6. Soạn bài Viết bài tập làm văn số 7 – Văn miêu tả sáng tạo sgk Ngữ văn 6 tập 2 Có thể tham khảo các đề sau đây Đề 1 Em hãy tả lại quang cảnh một phiên chợ theo tưởng tượng của em. Đề 2 Từ bài văn Lao xao của Duy Khán, em hãy tả lại khu vườn trong một buổi sáng đẹp trời. Đề 3 Em đã từng gặp ông Tiên trong những truyện cổ dân gian, hãy miêu tả lại hình ảnh ông Tiên theo trí tưởng tượng của mình. Đề 4 Hãy tả một nhân vật có hành động và ngoại hình khác thường mà em đã có dịp quan sát, đã đọc trong sách hoặc nghe kể lại. II – Văn miêu tả sáng tạo – Tham khảo Trong văn miêu tả có tả cảnh và tả người. Tả cảnh – Xác định được đối tượng miêu tả; – Quan sát, lựa chịn được hình ảnh tiêu biểu; – Trình bày những điều quan sát được theo một thứ tự. Tả người – Xác định được đối tượng cần tả tả chân dung hay tả người trong tư thế làm việc; – Quan sát, lựa chọn các chi tiết tiêu biểu; – Trình bày kết quả quan sát theo một thứ tự. 1. Em hãy tả lại quang cảnh một phiên chợ theo tưởng tượng của em Bài làm Mở bài – Em định tả một phiên chợ ở đô thị, ở đồng bằng, vùng núi hay vùng biển? – Chợ quê em có đặc điểm gì nổi bật nhất? Thân bài – Tả lần lượt theo trình tự thời gian. + Lúc chợ chưa họp quang cảnh như thế nào? Các lều chợ ra sao? Dấu hiệu còn lại của buổi chợ hôm trước? + Chợ bắt đầu họp Mọi người đổ về chợ đông như thế nào? Các hàng quán bắt đầu bày bán ra sao? Không khí lúc này thay đổi thế nào? + Lúc tan chợ không khí, sự bừa bộn, … – Đặc điểm riêng nếu có ở khu chợ quê em? Kết bài – Kỉ niệm đẹp nhất của em với ngôi chợ ấy là gì? là những lần đi chợ tết, hay là những lần theo mẹ đi mua sắm,…. Bài tham khảo 1 Chợ hoa ngày Tết Chắc bạn nào cũng thích một cảnh đẹp của phiên chợ Tết. Riêng em, em thích đi xem chợ hoa Tết của Hà Nội nhất. Trong dịp tết Giáp Tuất này cũng vậy, em đã đi khắp chợ hoa ngắm mãi mà không biết chán. Đi từ xa em đã thấy màu hồng rực rỡ của hoa đào. Chẳng là năm nay trời ấm nên hoa đào nở trước Tết. Đi đến gần, bước vào chợ, đập vào mắt em đầu tiên là các cành hoa đào được bàn tay người bán nâng niu đúng như người ta nói “nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa”. Các cô bán đào niềm nở mời chào khách. Những khách hàng khó tính ngắm nghía từng bông hoa đào một. Những bông hoa đào nho nhỏ, xinh xinh đang cựa mình lay động giữa ngọn gió xuân hây hẩy. Những cánh hoa đào hồng phớt còn đọng những giọt sương sớm lấp lánh trên mình. Tuy trời ấm nhưng vẫn có những cành đào mới nở vài bông hoa. Những cái nụ bé xinh, chúm chím như đón đợi xuân về vậy. Chúng như sắp nở một nụ cười bé xinh rạng rỡ chào đón mùa xuân mới, đem niềm vui và hạnh phúc đến cho mọi nhà. Thỉnh thoảng có người cầm một cành đào phai màu hồng nhạt làm cho khu bán hoa đào thêm muôn màu muôn vẻ. Bên cạnh khu vực bán đào là một khoảng riêng dành cho quất. Những cây quất nối đuôi nhau thành một hàng thẳng tắp. Trên những tán lá xanh đậm, lúc lỉu những chùm quất vàng óng ả. Những quả quất béo tròn, khẽ hé cái mắt nhỏ xinh ngắm người qua lại. Các bác bán quất với khuôn mặt rạng rỡ luôn chào mời khách. Tiếng hỏi mua, tiếng mặc cả, hoà với tiếng chim ríu rít đón xuân cũng tạo thêm quang cảnh náo nhiệt của chợ. Có những cây quất cao to như cây thông điểm những bông hoa quất trăng trắng, nhỏ xinh trên nền lá xanh rì. Những lộc non mơn mởn đang vươn lên bằng sức sống mãnh liệt của mình. Một mùi thơm thanh nhẹ quấn quanh vườn quất. Nhà nào chuẩn bị đón xuân cũng sắm cho mình một cành đào và một cây quất vì quất và đào là biểu tượng cho Tết cổ truyền của miển Bắc. Ở một góc phải của chợ là nơi bán các loại hoa khác. Vì các anh chị thanh niên thường ưa các loại cây này nên đây là nơi có sự thu hút nhiểu nhất với giới trẻ. Năm nay, người ta ưa cắm hoa hồng Đà Lạt nên hoa hồng được bán rất nhiều. Những đoá hồng đủ màu sắc đỏ, hồng, vàng nhung đang khoe sắc trước các cặp mắt thích thú của khách hàng. Những nụ hồng như những đỉnh cháp nghiêng mình hé lộ bộ áo mới của mình. Những bông hồng nhung với chiếc áo vụ hội mịn màng, những bông hồng vàng khoác tấm áo màu nắng óng ả như những bà chúa của muôn loài hoa. Người qua lại nhìn những bông hồng Đà Lạt với một ánh mắt trìu mến. Các anh chị thanh niên thì thích đến nỗi không chú ý đến cái gì khác nữa. Trên tay họ ai cũng cầm một bó hồng Đà Lạt to. Những bông hồng hãnh diện và thì thầm với em “Chị thấy không, họ hàng nhà hoa hồng chúng em rất vinh dự vì đã góp phần tô điểm thêm cho không khí ngày xuân và cũng làm cho không khí ngày xuân thêm ấm áp”. Ngay cạnh nơi bán hồng là nơi bán các loại hoa khác. Những bông thược dược vàng óng ả, hoặc trắng nõn, hay đỏ chon chót đang rung rinh trong gió. Chúng như những cô tiểu thư xinh đẹp với bộ xiêm áo lộng lẫy. Các cô bán hàng rất hiếu khách. Khách mua khó tính nhất cũng phải mỉm cười vừa ý với những bông hoa các cô chọn cho họ. Lấp ló sau những đoá thược dược là màu tim tím điểm lẫn cả màu trâng trắng của viôlet dịu dàng, thanh mảnh. Những lọ hoa ngày Tết có đủ thược dược, lay ơn… dù rực rỡ mấy mà thiếu một cành viôlet cũng không thể tóm được vẻ muôn màu muôn sắc của chúng. Gần nơi bán hoa, ở một góc chợ bên trái là nơi bán tranh Tết. Người ta xúm quanh những bức tranh vẽ đàn lợn xoáy âm dương nổi tiếng của làng Hồ và những bức lụa vẽ câu đối Tết đủ màu sắc sặc sỡ. Trong ngày Tết, thứ hấp dẫn trẻ con nhất vẫn là bóng bay. Những quả bóng bay đủ màu sắc xanh, đỏ, tím, vàng phấp phới trên không vẫy gọi các cô bé, cậu bé. Khi đến các cô cậu tíu tít chọn bóng, khi quay ra cô cậu nào nét mặt cũng hớn hở tay cầm một bó hoa và một chùm bóng bay với đủ màu sắc rực rỡ vừa đi vừa nhảy chân sáo. Gần đến Tết rồi nên mọi người ăn mặc đẹp hơn ngày thường, nhất là các anh chị thanh niên. Thỉnh thoảng một tràng pháo nổ ran ở góc chợ. Năm nào em cũng được theo mẹ đi chợ hoa Tết. Mỗi năm thêm một tuổi, thêm thông minh và càng hiểu được thêm sự huyền bí của các loài hoa Việt Nam, cũng càng hiểu sâu sắc và thêm yêu mùa xuân, mùa đẹp nhất ưong năm, mùa đem lại cho con người nhiều hoa thơm quả ngọt. Hoa đào ngày xuân đem đến cho mọi nhà niềm vui hạnh phúc, hứa hẹn một năm mới tràn trề hi vọng. Mùa xuân trăm hoa đua sắc càng nhắc nhở em phải học giỏi để thành một bông hoa đẹp của mùa xuân. Bài tham khảo 2 Tờ mờ sáng, vài ánh dương hồng le lói đang cố giương mình len sâu vào lớp sương đêm dày đặc,vài bước chân người đi trên con đường đất làm phá tan bầu không khí tĩnh mịch bí ẩn của buổi đêm. Xa xa, lục tục vài bà hàng nước ngồi đun cái bếp lửa than để kịp nấu nước chè sớm Mấy bà hàng cá đã ra ngồi bến từ nửa đêm để chờ mẻ cá mới cho được giá. Trên phía mép đường, những hàng thịt với bao nhiêu nào thịt heo, thịt bò, thịt gà,… đã được dọn từ rất sớm để mấy bà đi chợ sớm về kịp bữa cơm sáng… Trời sáng dần, hương nếp từ chõ đồ sôi bay thoang thoảng từ đầu ngõ chợ như lôi kéo mấy bà buôn hàng cá, hàng thịt ra từ buổi sớm chưa có gì lót dạ. Chợ bắt đầu đông và náo nhiệt, từ các xóm dưới nào rau, nào củ, nào quả… các thứ hàng nằm trong mẹt, thúng được các bà buôn chuyển đi vào chợ. Cả khu chợ rộn lên, bắt đầu cuộc đấu tranh khẩu khí quyết liệt của người mua lẫn kẻ bán, có khi bớt 1 thêm 2 đồng bạc, cũng có mấy bà rộng tay vừa giá là lấy ngay không phải kì kèo, cũng có những người xem hàng chậc lưỡi rồi bỏ đi, để mặc sau lưng lời xầm xì chẳng rõ là mắng thầm hay nói nhảm của mấy bà buôn. Lũ trẻ nhỏ đi học sớm, được vài đồng bạc dắt nhau ùa vào chợ lựa mua các thứ quà bánh, cũng có đứa chỉ đưa mắt nhìn thèm thuồng và bàn tán vài câu rồi bỏ đi… Qua giữa buổi, chợ bắt đầu thong thả, người đi chợ sớm tản sang các ngả rời khỏi chợ, những hàng cá, hàng thịt, hàng rau vừa sáng còn tươi rói và nhảy tanh tách trong mẹt giờ đã hết sạch nhờ những đôi tay và đôi mắt lựa chọn kĩ tính của các bà nội trợ đảm đang. Trong chợ chỉ còn vài bà hàng ế phải ngồi lại cầu trời sao cho còn mấy bà nội trợ ngủ trễ mà phải chịu tay lấy mấy bó rau, con cá hàng ế cho vừa buổi chợ. Các bà hàng nước gom mấy hòn than cháy tàn cố nhen nhúm cho được ngọn lửa nhỏ giữ cho nước âm ấm chờ các thực khách sang buổi trưa nắng ghé hàng làm ngụm nước… Trưa, mặt trời lên qua đỉnh đầu, nắng gắt, nóng bức và mùi ôi nồng làm cả khu chợ như đắm chìm trong bầu không khí đặc quánh, hàng họ đã dẹp dần từ giữa buổi. Chợ đã tan. Bài tham khảo 3 Quê tôi ở thành phố Hòa Bình, một thành phố nhỏ ở vùng núi phía Bắc, ngay cái tên đã gợi lên sự yên bình, giản dị. Quê hương tôi nổi tiếng nhất có lẽ là đập thủy điện Hòa Bình nhưng còn một nơi nữa mà rất nhiều người biết đến đó là chợ Nghĩa Phương. Chợ đã được thành lập cách đây mười năm, là nơi tập trung buôn bán của rất nhiều thương lái. Chợ Nghĩa Phương trước khi được xây dựng là một chợ tự phát của người dân. Họ đổ ra buôn bán ven đường gây ùn tắc và nguy hiểm đến những người tham gia giao thông, bởi vậy, chính quyền địa phương đã xây chợ để tạo điều kiện cho mọi người thuận lợi mua bán. Chợ được xây to đẹp, với diện tích lớn, chia làm nhiều gian hàng rất quy củ. Chợ chia làm 10 dãy chính hai dãy đầu buôn bán quần áo, hàng xén, bốn dãy hàng tiếp theo buôn bán thực phẩm, rau cỏ; hai dãy tiếp bán những sản vật địa phương, các dãy còn lại và phần cuối chợ dành cho các loại gia cầm và hải sản. Với sự phân chia hợp lí như vậy, tạo ra sự thuận lợi cho việc mua bán ở chợ. Chợ Nghĩa Phương quê tôi không chia thành các phiên chính phụ, bởi là chợ lớn nên lúc nào cũng đông đúc người mua kẻ bán, nhưng chợ đặc biệt đông hơn cả vào ngày chủ nhật. Những ngày này chợ trở nên đông vui, nhộn nhịp như chợ ngày tết. Chợ họp từ lúc 3 giờ sáng, khi màn đêm vẫn còn bao phủ, sương giăng khắp thôn cùng ngõ xóm, ngoài đường đã nghe thấy tiếng í ới gọi nhau của những người đi chợ. Xe chở hoa, tiếng lợn eng éc, tiếng vịt quàng quạc,… trên khắp các nẻo đường nghe thật rộn rã. Lúc bấy giờ là chợ của những người bán buôn, họ chở xe lớn xe nhỏ đến để bán lại cho các chủ cửa hàng nhỏ. Gần sáng chợ thưa người hơn, những chủ buôn lớn tranh thủ ăn cái bánh, bát bún, đợi những bà, những mẹ đi chợ để bán hàng lẻ. Trời rạng dần, sương đêm đã gần tan hết, bắt đầu thấy rõ từng tốp người xách làn đi chợ. Lúc này các bà, các mẹ đi chợ mua những thức ăn cho cả gia đình trong ngày. Ai nấy cũng hớn hở, vội vã, nhanh tay lựa những món hàng tươi nhất, ngon nhất bỏ vào làn của mình. Chỉ vừa lúc nãy chợ mới lác đác vài người, giờ đã chật như nêm cối, không còn chỗ chen chân. Phía gian hàng quần áo mọi người lũ lượt đi ra đi vào mong tìm được cho mình được bộ quần áo ưng ý. Những bộ quần áo sặc sỡ, đủ sắc màu trên giá được treo lên hạ xuống liên tiếp. Ở hàng quà bánh, những chiếc bánh rán vàng ruộm được tẩm đường hoặc rắc vừng thơm lừng, chiếc bánh chưng bé bằng bàn tay bốc khói nghi ngút trong nồi, nom mới hấp dẫn làm sao. Những đứa trẻ theo bố mẹ đi chợ, đến hàng quà bánh thì sà vào, nhất quyết không chịu đi nữa. Đi qua dãy hàng bán thịt lợn, những chiếc dao được mài sắc, sáng bóng, tay của các bác bán hàng đưa thoăn thoắt xẻo những miếng thịt lợn tươi ngon bán cho khách hàng, ngay cả những khách hàng khó tính nhất cũng không thể chê được. Tài tình nhất ấy là người mua muốn lấy bao nhiêu lạng bác bán hàng có thể cắt chính xác không sai chút nào, thật chẳng khác gì ảo thuật gia. Đi quá thêm chút nữa là đến gian hàng sản vật quê hương, tại đây bày bán những món ăn đặc sản của Hòa Bình quê tôi. Đó là rượu cần khi uống nhẹ nhàng như uống nước nhưng lại làm người ta say ngây ngất. Những quả cam vàng ối, chín mọng bóng lên, là giống cam Cao Phong thơm ngon, nổi tiếng khắp nơi. Hay những thanh cơm lam thơm lừng mùi nếp nương. Nào ai có thể nỡ bước qua mà không ghé vào mua những đặc sản ấy. Cứ như vậy, cả buổi sáng người mua kẻ bán đi ra đi vào tấp nập không ngớt. Cho mãi đến gần trưa, khi mặt trời đã lên cao, cái nắng nóng bắt đầu len lỏi, chợ dần dần vãn người. Người ta bắt đầu quét dọn, thu vén và kiểm hàng, có người tranh thủ ăn vội cái bánh và đếm lời lãi của ngày hôm nay. Mọi người hỏi han nhau, cười nói với nhau, những nụ cười thật sáng khoái, tươi vui. Chẳng mấy chốc chợ tàn, tiếng ồn ào, ầm ĩ mà chỉ mới cách đây vài phút cũng đã biến đi đâu mất hẳn. Chợ lại trở về cái vẻ thanh bình của nó. Mỗi lần đến chợ luôn mang đến cho tôi những cảm giác mới mẻ. Nhìn quang cảnh mọi người buôn bán tập nập lòng tôi vô cùng vui sướng vì cuộc sống của mọi người ngày được cải thiện, ấm no, hạnh phúc hơn. 2. Từ bài văn Lao xao của Duy Khán, em hãy tả lại khu vườn trong một buổi sáng đẹp trời Bài làm Mở bài – Khu vườn mà em định tả là của ai? – Nó có điểm gì đặc biệt? – Nó gắn bó với em thế nào? Thân bài – Tả chung khung cảnh xung quanh, khu vườn rộng, hẹp, màu xanh bao trùm, những cây to hay các cây dây leo chằng chịt không ? – Sáng sớm làn sương mỏng, ánh bình minh chiếu qua từng kẽ lá. – Ban ngày, trưa nắng, ngày mưa bóng cây to che chở cây nhỏ, nghiêng theo làn gió đung đưa. – Các loài động vật các loài chim như trong bài Lao xao ; các loài cây em thích. – Sự gắn bó với tuổi thơ của em. Kết bài – Em ấn tượng nhất với khu vườn là ở điểm gì? Tình yêu thiên nhiên của em? Bài tham khảo 1 Thứ bảy tuần trước, tôi cùng bố mẹ về quê thăm ông bà. Tôi rất háo hức vì đã hơn một năm rồi tôi chưa về thăm ông bà. Tôi nhớ ông bà, nhớ căn nhà nhỏ và cả khu vườn thân yêu. Sáng chủ nhật, tôi chạy ra vườn chơi. Quả là một buổi sáng đẹp trời! Bầu trời trong vắt, không một gợn mây, Mặt Trời uy nghi ngự trị trên cung điện lộng lẫy những tia nắng ngắm nhìn vạn vật. Bây giờ tôi mới cảm thấy khu vườn này quả là đẹp và có lẽ đẹp nhất vào những buổi ban mai như thế này. Anh Trống Cồ đã cất tiếng gáy, sân nhà rộn rã nhưng trong vườn còn náo nhiệt hơn. Chị Mái mơ dẫn dàn con đi kiếm mồi. Đàn gà con chạy líu ríu quanh chân mẹ, đôi chân phải bước dài ra trông vừa buồn cười, vừa tội nghiệp. Mẹ con chị cặm cụi tìm mồi quanh những đám cỏ còn đẫm sương. Đàn vịt lạch bạch chạy ra ao rỉa lông, rỉa cánh. Tôi ngồi chễm chệ trên đống rơm, ngắm nhìn khu vườn kỳ diệu. Cây cối lóng lánh sương đêm nên đang rạng rỡ tắm ánh nắng thu chan hòa. – Chào anh ổi! Khỏe chứ? – Tôi vẫn khỏe! Còn chú thế nào, chú Mít? Thì ra cây cối trong vườn đang hỏi thăm nhau. Tôi phải công nhận vườn ông bà tôi nhiều cây thật đấy. Tôi thích nhất là cây ổi, thân cây khẳng khiu, nứt nẻ. Tuy hình dáng vậy thôi nhưng đến mùa ổi cây lại cho những trái chín vàng ươm, trái ương phơn phớt xanh rờn và ngọt lịm nữa. Dường như trông thấy tôi, nó xòa cành lá như muốn chào mừng. Cuối vườn, các luống hoa trao đổi hương thơm và khoe sắc. Giàn thiên lý trổ hoa vàng lốm đốm đang nằm dưới nắng trên chiếc giàn xinh xắn mà ông tôi làm. Hoa lan nở từng chùm trắng xóa. Chùm hoa còn đọng lại những giọt sương long lanh như được một bàn tay khéo léo nào đó chạm trên cánh hoa những hạt châu ngọc. Những ngọn lửa cháy lên hập hùng trong tán lá xanh của hàng râm bụt. Hoa hồng kiêu sa. hoa cẩm chướng mùi thơm nồng nồng. Ảnh sáng mạ vàng những đóa cúc giản dị làm cho nó sáng rực lên như những viên kim cương. Quanh các luống hoa, bướm bay chập chờn. Ong mật, ong vò vẽ đánh lộn nhau để kiếm mật. Rồi Chích chóc bắt đầu huyên náo, vang vang khắp khu vườn là tiếng hót du dương của một cô Họa Mi. “Chích! Chích! Chích!”. Chim Chích Bông chăm chỉ bắt sâu trên từng chiếc lá. Bỗng có tiếng cãi nhau chí chóe từ đâu đó – Miếng này là của tớ mà! – Một con bồ câu kêu lên. – Không! Của tớ chứ! Tớ nhìn thấy trước! – Con còn lại nhanh nhảu. Thì ra chúng đang cãi nhau vè chuyện thức ăn! Ông tôi bảo sáng nào chúng cũng cãi cọ om sòm kể từ khi ông làm chiếc chuồng chim xinh xắn bằng gỗ thông này. Ông thường xuyên đặt thức ăn vào chuồng cho những chú chim mỗi buổi sớm. Trên tán lá, những chú gõ kiến leo dọc thân cây bưởi mỏ lách cách trên vỏ. Chà! Bây giờ tôi mới cảm nhận được vẻ đẹp thật sự của khu vườn này. Một cảnh vắng mà dung hòa nghìn thứ âm nhạc Tiếng gió thổi vi vu, chim khẽ gù dưới lá, lá rì rào… Một tuần trôi qua thật là nhanh. Nhưng trong suốt thời gian này tôi đã hiểu biết thêm về thiên nhiên và nhất là tôi lại thêm yêu khu vườn của tôi. Bài tham khảo 2 Quê hương, tiếng gọi nghe mới thân hương và ấm áp làm sao, bởi vậy mà nhà thơ Trung Quân cũng đã từng nhắn nhủ Quê hương mỗi người chỉ một Như là chỉ một mẹ thôi Quê hương nếu ai không nhớ Sẽ không lớn nổi thành người Tôi cũng như tất cả mọi người, luôn yêu quý và trân trọng quê hương. Quê hương là nơi tôi đã được sinh ra, nuôi tôi khôn lớn, trưởng thành, bồi đắp tâm hồn và nơi ấy còn gắn với biết bao kỉ niệm đẹp đẽ. Một phần kí ức đẹp đẽ ấy được nuôi dưỡng từ khu vườn nhỏ bé của ông bà tôi. Khu vườn của ông bà không quá lớn nhưng được trồng rất nhiều loài hoa, loài cây khác nhau, đây cũng là nơi thu hút chim chóc, ong bướm tụ hội vào mỗi buổi sáng. Khi ông mặt trời còn chưa ló rạng, những tiếng chim líu lo đã cất vang khắp vườn, đánh thức muôn loài tỉnh giấc. Những âm thanh rộn ràng ấy khiến tôi không thể ngủ thêm, mà phải nhanh chóng dậy để hòa mình vào không khí vui tươi của thiên nhiên. Không khí buổi sáng thật dễ chịu, mát mẻ, từng cơn gió nhẹ nhè lướt qua. Những hạt sương lớn vẫn còn vương vấn trên khắp các cành cây. Khi tia nắng đầu tiên chiếu vào chúng, hạt sương như biến thành hàng ngàn viên ngọc với đủ màu sắc và kích cỡ khác nhau. Vườn hoa được trồng tách hẳn riêng ra một khu với vườn cây ăn quả. Nào hoa cúc vàng óng ả, hoa thược dược hồng rực rỡ, hoa đồng tiền đỏ tươi, hoa hồng ngát hương thơm,… muôn loài hoa thi nhau khoe sắc. Vườn hoa là nơi thu hút nhiều nhất chị ong, cô bướm đến vui đùa. Ai cũng khoác lên mình một bộ cánh đẹp đẽ nhất chị bướm trắng điểm thêm vài chấm đen trên cánh, chị bướm Vàng lại có những họa tiết đen huyền bí trên bộ quần áo của mình, những chú ong vàng ăn vận đơn giản mà vẫn cực kì đẹp đẽ,… ai nấy đều lộng lẫy như đi dự vũ hội. Từng đàn, từng đàn tấp nập bay lượn, trêu đùa nhau, nhảy múa cùng nhau, khiến khung cảnh khu vườn trở nên tươi vui, nhộn nhịp hơn. Líu lo phía cuối vườn là những chú chim tề tựu về đây góp vào cuộc thi tiếng hót sơn ca. Mỗi loài chim có tiếng hót khác nhau, chúng tranh giành chỗ đứng, tranh giành cất tiếng hót, khiến cho cả khu vườn náo động cả lên. Những chú chim bồ câu được nuôi ở nhà ông bà hiền hậu đến lạ, chỉ kêu khe khẽ “gù gù gù” và khi bị các bạn chim khác đến chòng ghẹo thì bẽn lẽn rời ra chỗ khác. Xa xa trên những cành bưởi trĩu quả là dàn đồng ca của chim họa mi. Bộ lông nâu vàng óng mượt của chim họa mi như bị hòa lẫn vào không gian vườn tược, nhưng tiếng hót thánh thót như những bản tình ca của chúng thì khó loài nào có thể địch lại nổi. Không chịu thua, mấy chị chích bông với bộ lông xanh xen xám cũng vươn chiếc cổ, kiêu hãnh hót những bài ca vui tươi chào ngày mới và cũng như để khẳng định rằng tiếng hót của mình cũng chẳng kém gì tiếng hót của họa mi. Lại gần hơn chút nữa là những chú chim sẻ cần mẫn chuyền từ cành này qua cành khác tìm bắt sâu, trị bệnh cho cây. Thỉnh thoảng chúng tranh phần nhau, cãi nhau, đánh nhau chí chóe. Khung cảnh mới náo nhiệt làm sao. Những âm thanh đó như một phần kỉ niệm trong tôi, đó là âm thanh nuôi tôi khôn lớn trưởng thành, giúp tôi thêm yêu quê hương, xứ sở. Tôi luôn mong có thật nhiều thời gian về quê để được hòa mình vào thiên nhiên. 3. Em đã từng gặp ông Tiên trong những truyện cổ dân gian, hãy miêu tả lại hình ảnh ông Tiên theo trí tưởng tượng của mình Bài làm Mở bài – Trong các truyện cổ tích, nhân vật ông Tiên nào để lại cho em ấn tượng sâu đậm nhất. Tại sao? – Dẫn dắt người đọc và tình huống em gặp ông Tiên tưởng tượng đang ngủ thì mơ hoặc khi gặp khó khăn gì …. Thân bài – Ngoại hình + Tiên ông xuất hiện trong làn khói trắng và hương thơm ngào ngạt của các loài hoa. + Là một cụ già râu tóc bạc phơ, vẻ mặt phúc hậu, tay chống gậy trúc. + Giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp… – Tính tình + Thương yêu, giúp đỡ người nghèo khổ… + Căm ghét, trừng trị kẻ xấu xa, độc ác… – Phép thuật + Có phép thần thông biến hóa. + Đi mây về gió, thoắt biến, thoắt hiện. Kết bài – Ý nghĩa của nhân vật ông Tiên trong truyện và trong suy nghĩ của em. Bài tham khảo 1 Cũng giống như bao nhiêu bạn bè cùng trang lứa, em rất thích đọc và được nghe bà kể những câu chuyện cổ thật hay như Tấm Cám, Thạch Sanh, Sọ Dừa, Cây tre trăm đốt… Điều thú vị là những chi tiết hoang đường, kì ảo tạo nên sự hấp dẫn lạ lùng của câu chuyện đều do thần thánh, Tiên, Bụt tạo ra. Nhân vật Tiên ông thường xuất hiện vào những lúc gay cấn nhất để cứu giúp người nghèo khổ, hiền lành và trừng trị kẻ giàu có mà xấu xa, độc ác. Sau khi chú cá bống nhỏ xinh bị mẹ con mụ dì ghẻ ăn thịt, cô Tấm đau khổ lắm. Thế là cô đã mất một người bạn thân, một nguồn an ủi. Cô ôm mặt khóc nức nở. Bỗng nhiên một cơn gió mạnh nổi lên, Tiên ông hiện ra giữa vầng hào quang và làn hương thơm ngát. Mái tóc Tiên ông bạc phơ búi cao trên đỉnh đầu, bộ râu ba chòm trắng như bông thả dài trước ngực. Trong tay Tiên ông là cây gậy trúc nâu bóng. Tiên ông bước đi, nhẹ như gió thoảng. Đôi hài vải màu lam lướt trên mặt đất. Đến bên cô Tấm, Tiên ông mỉm cười, cất giọng trầm ấm hỏi – Cháu ơi! Điều gì làm cho cháu đau khổ đến thế? Cháu hãy nín khóc và kể lại mọi chuyện cho ta nghe! Biết đâu ta lại giúp được cháu chăng?! Cô Tấm ngẩng mặt lên nhìn. Nụ cười hiền từ làm cho gương mặt của Tiên ông càng thêm phúc hậu. Cô Tấm chắp tay lạy Tiên ông rồi kể đầu đuôi sự việc. Nghe xong, Tiên ông khuyên nhủ – Cháu hãy ghi nhớ lời ta dặn cô’ tìm lấy xương bống, chia đều bỏ vào bốn chiếc lọ, chôn dưới chân giường. ít lâu sau, phép lạ sẽ xảy ra với cháu! Dứt lời, Tiên ông biến mất, chỉ còn khói sương lãng đãng và mùi hương phảng phất đâu đây. Cô Tấm làm đúng theo lời Tiên ông dặn, nhưng tìm mãi, tìm mãi mà chẳng thấy xương bống đâu. Bất ngờ, một con gà cất tiếng “Cục ta cục tác! Cho ta nắm thóc, ta bới xương cho! “. Cô Tấm cho gà ăn thóc. Loáng chốc, gà đã bươi được xương bống từ trong đống tro bếp. Tiên ông đã kín đáo sai gà tìm giúp Tấm. Lễ hội lớn đầu xuân đã đến. Tấm muốn đi dự hội nhưng khổ thay, cô không có quần áo mới. Đã thế, mụ dì ghẻ độc ác lại trộn thóc lẫn gạo, bắt Tấm nhặt xong mới cho đi. Tủi thân, tủi phận, Tấm chỉ biết âm thầm khóc. Tiên ông hiện ra an ủi rồi sai một bầy chim sẻ giúp Tấm nhặt thóc ra thóc, gạo ra gạo. Tiên ông lại bảo Tấm hãy đào bốn chiếc lọ đựng xương bống lên, sẽ có đủ quần áo đẹp mặc đi dự hội. Với phép thuật của mình, Tiên ông đã giúp Tấm vượt qua bao khốn khó, hiểm nguy. Mấy lần cô Tấm bị mẹ con Cám hãm hại là mấy lần Tiên ông cho cô sống lại dưới hình hài khác chim vàng anh, cây xoan đào, trái thị… để rồi cuối cùng, Tấm trở lại với nguyên vẹn hình hài xinh đẹp ban đầu và được đoàn tụ với nhà vua. Cô Tấm dịu dàng, chăm chỉ, thật thà, xứng đáng được hưởng một cuộc sống hạnh phúc. Giống như Sọ Dừa hay anh Khoai nghèo khổ, cô Tấm đã được Tiên ông giúp đỡ và ban thưởng xứng đáng. Hình ảnh đẹp đẽ, đáng yêu của Tiên ông mãi mãi ln đậm trong kí ức tuổi thơ của chúng em bởi Tiên ông thay mặt nhân dân bênh vực người lương thiện, trừng trị kẻ xấu xa. Tiên ông chính là hiện thân cho ước mơ công lí muôn đời của nhân dân ta. Bài tham khảo 2 Trong truyện cổ tích dân gian Việt Nam thường hay có sự xuất hiện của những nhân vật được gọi là ông Tiên Phật, Bụt. Đó là những nhân vật đại diện cho công bằng trong xã hội. Ông Tiên thường là những vị thần đem lại hạnh phúc cho người nghèo khó, tốt bụng và trừng phạt những kẻ độc ác, xấu xa. Theo trí tưởng tượng của em, Tiên ông là một ông lão quắc thước, râu tóc bạc phơ, trán cao, da dẻ hồng hào, mắt sáng, miệng tươi, dáng điệu khoan thai. Trang phục ông mặc thường mang màu trắng. Chiếc áo tay dài, đôi hài,… tất cả đều trắng tinh một màu. ông thường cầm trên tay một chiếc gậy đầu rồng hoặc đơn giản chỉ là thanh trúc vàng óng ả. Bao quanh người ông là một làn khói mỏng mờ ảo và những làn ánh sáng lấp lánh. Ông còn sở hữu một giọng nói trầm ấm khác thường, giọng nói đó đã an ủi biết bao con người khôn khổ trong bước đường cùng. Mỗi khi ông Tiên hiện ra là một người tốt được giúp đỡ. Khi thì ông giúp cô Tấm có được quần áo đẹp để đi dự dạ hội, khi lại giúp anh Khoai kiếm được cây tre trăm đốt theo lời phú ông. Tiên ông chính là nơi bám víu cuối cùng của những con người chịu nhiều thiệt thòi trong xã hội cũ. Đau đớn trước số phận của mình, họ thường viện vào thần tiên để thể hiện ước mơ và khát khao hạnh phúc. Tiên ông không chỉ là nhân vật cứa giúp người nghèo mà còn là nhân vật đại diện cho lẽ công bằng, cho quan niệm “Ở hiền gặp lành, ác giả ác báo” của nhân dân ta. Trước những kẻ xấu xa, mưu mô và thủ đoạn ông thường thẳng tay trừng trị “ Tưởng rằng hóa đẹp như tiên Ngờ đâu bỗng nổi ngứa điên, gãi hoài. Khắp mình lủng lá mọc dùi, Thành tiên chẳng thấy, hoá loài đông sơn Còn đối với những người hiên lành, tốt bụng thì lại được đền đáp xứng đáng. Có thể là trở nên xinh đẹp, giàu có hay đạt được những ước muốn của mình. ” Ta là Phật Tổ Như Lai, Trời sai xuống thử lòng người trần gian, Ai hiền la sẽ ban ơn Cho người tích đức tu nhân nức lòng” Để thử lòng người trần gian, ông Tiên thường biến thành những hình dáng khác nhau. Có khi là trong hình dáng một ông lão ăn mày rách rưới, xác xơ; người cùng đường lỡ bước hay nguời mẹ bồng con đang trong cơn hoạn nạn bơ vơ xin nương nhờ. “Một ông cụ già nua tuổi tác, Râu rườm rà, tóc bạc phất phơ Nói rằng nhỡ bước sa cơ, Xin ăn một bữa, ngủ nhờ một đêm… “ Hay “Hoá ra người mẹ tay bồng con thơ. Gặp cơn hoạn nạn bơ vơ, Đến xin làm giúp ăn nhờ nương thân ” Ông Tiên trong truyện cổ tích Việt Nam luôn luôn đại diện cho lẽ phải, cho những con người yếu đuối trong xã hội. Chính bởi vậy mà hàng ngàn năm nay trẻ em vẫn mong ước một lần được gặp ông Tiên, được ông Tiên ban cho phép màu. Và em cũng rất mong như thế. 4. Hãy tả một nhân vật có hành động và ngoại hình khác thường mà em đã có dịp quan sát, đã đọc trong sách hoặc nghe kể lại Bài làm Có thể chọn ngay các nhân vật đã học như Lạc Long Quân, Thánh Gióng, Sọ Dừa,… hoặc chọn một nhân vật mà em biết qua các phương tiện thông tin khác. Dưới đây là một dàn ý khái quát chung Mở bài – Giới thiệu về nhân vật mà em sẽ tả tên nhân vật, nhân vật xuất hiện trong tác phẩm nào? Nhân vật có đặc điểm gì gây ấn tượng?…. Thân bài – Miêu tả những nét khác thường về chân dung của nhân vật đó? lúc sinh ra, vóc dáng, sức mạnh,…. – Miêu tả những hành động khác thường của nhân vật diệt giặc, diệt yêu tinh, các hành động vướt quá sức của người thường,…. – Nhận xét về nhân vật đó là một người tốt hay xấu, nhân vật biểu tượng cho ước mơ gì hay cho điều gì mà con người mong muốn?. Kết bài – Nhân vật mà em vừa miêu tả để lại trong em cảm xúc và ấn tượng gì? – Từ nhân vật ấy, em mong ước điều gì hay rút ra được bài học gì cho bản thân. Hoặc dàn bài tả một bạn bị khuyết tật mà em biết Mở bài Giới thiệu về người em định tả gặp ở đâu? Lúc nào? Chủ nhật, bố mẹ cho em đi xem một chương trình quyên góp cho trẻ em khuyết tật. Em nhìn thấy bạn A con trai. Thân bài – Ngoại hình + Bạn ý bằng tuổi em nhưng chỉ bé như học sinh lớp 1. + Đôi tay bạn không được lành lặn và đôi chân của bạn cũng vậy. + Gương mặt bạn toát lên vẻ trong sáng và hồn nhiên. + Bạn luôn nở một nụ cười tươi rói. – Tính cách + Bạn hòa đồng, dễ gần. + Rất sôi nổi. – Hoạt động Bạn là ca sĩ hát chính cho đêm từ thiện đó. Bạn hát rất hay, từng câu chữ đều mang đến cho người nghe sự ấm nóng, tình thương. * Kết bài Cảm xúc của em với cậu bạn đó. Bài tham khảo 1 Trong cuộc sống, chúng ta sẽ gặp rất nhiều người có hoàn cảnh sống khác nhau. Tôi còn nhớ trong kì nghỉ hè vừa rồi tôi cùng gia đình đến Quảng Nam, trong chuyến đi này tôi đã gặp một con người có nghị lực phi thường, dù bản thân không được lành lặn như những người khác. Anh là một tấm gương sáng về ý chí và nghị lực vượt lên số phận. Đợt ấy vào tháng 7, sau một năm học tập và làm việc vất vả cả gia đình tôi đã có một chuyến du lịch đến vùng đất Quảng Nam. Trong chuyến đi này tôi đã được đi thăm thú rất nhiều nơi Hội An bình dị, xinh đẹp; Cù Lao Chàm với sóng biển xanh biếc và những tháp chăm cổ kính của thánh địa Mỹ Sơn,… nhưng để lại trong tôi ấn tượng sâu đậm nhất là anh Bảy Văn, cái tên thân thương do mọi người đặt cho anh. Anh là trẻ mồ côi, ngay từ khi sinh ra đã khuyết tật mất hai chân do di chứng của chất độc màu da cam, anh được đưa về nuôi tại cô nhi viện. Trong chuyến thăm Hội An tôi đã tình cờ nhìn thấy anh đang dạy trẻ con học, điều đó đã làm tôi vô cùng bất ngờ, ngưỡng mộ và tôi đã được những người dân nơi đây kể lại câu chuyện cuộc đời anh. Anh Bảy Văn người nhỏ thó, vì đã mất đi đôi chân nên nhìn anh lại càng trở nên nhỏ bé hơn. Anh có làn da ngăm rám nắng đặc trưng của những người miền Trung. Khuôn mặt anh vuông vức, cùng chiếc mũi cao khiến cho đường nét trên khuôn mặt trở nên hài hòa hơn. Anh có chiếc trán rộng và cao thể hiện rõ sự thông minh, nhanh nhẹn. Mái tóc anh được cắt gọn gàng, màu đen mượt. Đôi mắt anh sáng, tinh anh cùng đôi lông mày rậm khiến cho cái nhìn trở nên cương nghị, chính trực hơn. Tôi đặc biệt ấn tượng với nụ cười của anh, đó là nụ cười tỏa ra một sức hút mãnh liệt, hàm răng đều tăm tắp cùng với nụ cười sảng khoái khiến mọi người đều thoải mái khi nghe tiếng cười ấy. Giọng nói của anh trầm ấm và rất truyền cảm. Anh ăn mặc giản dị, chỉ có hai bộ quần áo duy nhất, một chiếc áo sơ mi trắng và một chiếc sơ mi xanh da trời. Mỗi lần mặc xong anh luôn giặt sạch sẽ và là cẩn thận. Ngôi nhà anh ở đơn sơ chỉ có bộ bàn uống nước, cái tủ đứng, giường ngủ và một bàn học nhưng luôn được anh sắp xếp hết sức ngăn nắp, gọn gàng. Mặc dù ngay từ khi sinh ra đã bị tật nguyền nhưng chưa bao giờ anh chịu thua số phận. Anh luôn tự mình làm mọi việc, chỉ khi gặp khó khăn anh mới nhờ đến sự giúp đỡ của người khác. Anh là người thông minh, sáng dạ, mọi thứ anh học rất nhanh, lại là người ngoan ngoãn nên được thầy cô và bạn bè hết mực yêu mến. Khi học xong cấp 3 anh quyết tâm thi đỗ sư phạm để có thể mang tri thức về cho những trẻ em nghèo mồ côi như mình. Học xong anh trở về quê hương và đi dạy cho những đứa trẻ mồ côi. Anh giảng say sưa, nhiệt huyết, giọng giảng truyền cảm và chứa chan tình yêu thương. Nét chữ anh viết trên bảng luôn ngay ngắn, thẳng hàng. Anh đứng hơi nghiêng người để tất cả lũ trẻ đều có thể nhìn thấy những gì mình viết trên bảng. Những đứa bé ngồi dưới lớp cũng mê mải nghe những lời anh giảng, chúng như nuốt từng lời anh nói ra. Từng khuôn mặt ngây thơ, non nớt như được tiếp thêm sức mạnh khi nghe những bài giảng của anh. Theo nghề này đã được gần mười năm, nhưng anh chưa bao giờ nhận tiền của bất cứ học sinh nào, thù lao của anh đơn giản chỉ là những nụ cười, cái ôm thật chặt, đôi khi là ít trứng gà nhưng anh chưa bao giờ thôi nhiệt huyết với nghề. Nghe những điều hàng xóm của anh kể lại và chứng kiến những việc anh làm tôi càng thêm kính phục và yêu quý anh hơn. Chuyến đi này quả thực đã cho tôi rất nhiều, nó không chỉ cho tôi mở mang tầm mắt trước vẻ đẹp của quê hương, mà quan trọng hơn nó còn cho tôi những bài học giá trị trong cuộc sống. Anh Bảy Văn sẽ mãi là tấm gương sáng chói để tôi học tập và noi theo, không bao giờ đầu hàng, lui bước trước số phận. Bài tham khảo 2 Mỗi lần theo mẹ ra chợ mua hàng, là em lại có dịp quan sát một cậu bé có hình dạng và hoạt động rất kì lạ. Khiến cho em có một ấn tượng rất sâu sắc. Chắc các bạn và các thầy cô cũng thắc mắc, người bạn nhỏ ấy có đặc điểm gì khiền em phải chú ý như vậy. Sau đây, em xin tả lại cho cô và các bạn cùng nghe. Cậu bé tên là Minh, nhà Minh nghèo lắm. Có lần em nghe các bác trong chợ kể rằng ba má cậu mất sớm, để lại hai chị em Minh non nớt đương đầu với sóng gió của cuộc đời. Do nhà nghèo, nên chị Minh phải đi làm thuê làm mướn suốt ngày, còn Minh thì phải đi bán rong trong chợ các đồ linh tinh như bàn chải, lược, đồ móc chìa khoá để nuôi sống bản thân. Tóc cậu rậm rạp, có lẽ vì nhà nghèo nên cậu không thể đi cắt tóc được. Cậu có khuôn mặt hình chữ điền dính đầy bụi bẩn vì cậu phải lăn lộn khắp nơi để kiếm ăn nhưng ẩn sau lớp bụi bẩn đấy, em tin chắc là một tấm lòng nhân hậu. Cậu có chiếc mũi dọc dừa trông chẳng hợp với khuôn mặt của mình tí nào. Ẩn sau đôi môi tái nhợt vì bệnh tật là hàm răng khểnh và trắng ngà. Đã vậy, ông trời còn nỡ để Minh mang một dị tật khủng khiếp. Hai tay cậu bị bại liệt không giống như người bình thường khiến cậu cầm nắm rất khó khăn. Vì vậy mà chị Minh phải quàng sẵn đồ đạc lên người Minh để cậu có thể bán. Cũng chính vì điểm này mà tất cả lũ nhóc trong chợ đều gọi Minh với một cái tên trêu chọc là Minh cùi. Mỗi lần như vậy, Minh vừa khóc vừa giận dữ xua các bạn kia ra, nhưng vì bị tật nên chẳng những không xua được mà còn bị té lên té xuống khiến đám nhóc vô luơng tâm kia cười vỡ cả bụng. Em vội vã chạy đến đỡ Minh dậy. Thế là Minh kết thân với em vì em là người bạn duy nhất không trêu chọc Minh. Trong chỉ vài phút tiếp cận. Em đã phát hiện ra rằng Tuy xấu xí, nhưng cậu vẫn mang trong mình cái hồn nhiên, trong sáng của tuổi thơ. Thỉnh thoảng, cậu chạy theo một chú bướm vàng với một bộ dạng rất vui vẻ, yêu đời. Cậu chăm chỉ thật. Từ khi chợ họp đến giờ, cậu vẫn cứ đứng ở trước cửa mời gọi mọi người mua hàng. Cậu tuy nghèo nhưng cũng có lòng tự trọng rất cao. Có lần, một bác đi mua rau ngang qua, thấy cậu bé tội nghiệp, bác cho cậu năm nghìn và nói “Ta tặng cho cháu đấy, ta không lấy hàng gì đâu” Thế mà Minh không nhận, nằng nặc xin bác phải mua một món gì đó mới thôi. Minh nói với Bác nọ “Đói cho sạch, rách cho thơm bác ạ. Cháu không phải ăn mày. Cháu muốn sống bằng sức lao động của mình”. Minh tuy nghèo nhưng rất ham học dù điều kiện gia đình không cho phép. Trong lúc đi bán, lâu lâu, Minh lại lấy cuốn sách của chị cậu cho ra đọc. Hỏi thăm mới được biết là tối nào, chị Minh cũng dạy Minh học chữ. Vì bị bại liệt hai tay nên cậu phải dùng hai ngón chân để cầm bút. Tuy vậy chữ cậu lại rất đẹp. Thật là tài tình phải không các bạn. Minh còn có biệt tài vẽ chân dung bằng chân rất điêu luyện. Những người khách qua đường thỉnh thoảng lại tò mò muốn xem Minh vẽ, thế là cậu dùng hai ngòn chân nhỏ bé của mình kẹp lấy bút rồi ngả người ra sau chuẩn bị tư thế. Như một phép thuật kì diệu, những đường nét nghệ thuật bắt đầu hiện ra. Khi bức tranh đã hoàn thành ai cũng tấm tắc khen đẹp. Nét đẹp ấy không những từ bức chân dung Minh vẽ mà còn là từ lòng quyết tâm, ý chí phấn đấu đi lên của Minh đấy. Tuy khó khăn, nhưng Minh không hề nản chí làm em rất nể phục. Cậu làm em nhớ đến hình ảnh thầy Nguyễn Ngọc Kí người đã dùng hai ngón chân tập viết, đã nổi tiếng trong cả nước. Trời đã gần trưa, mẹ đã mua hàng xong và ra đón em. Vừa lúc ấy, chị của Minh tất tả chạy bộ đến mang cơm cho Minh. Trông thấy em đang nói chuyện với Minh, chị nói “Chào em, em là bạn của Minh à”. Em tươi cười gật đầu. Chị quay sang đút cơm cho Minh ăn, thấy Minh phải cố gắng lắm mới ăn đươc từng muổng cơm và người chị thương em chốc chốc lại chảy nước mắt làm em rất cảm động. Nghe em kể về Minh, mẹ em sực nhớ về Bác Tư người làm trong một ngôi nhà tình thương của một tổ chức nhân đạo. Mẹ em chạy đến nói với chị của Minh. Hai chị em mừng đến phát khóc. Cuối cùng chị em Minh đã được đón về một mái ấm tình thương để được che chở, đùm bọc và dạy dỗ nên người. Nhìn hoàn cảnh của Minh, một cậu bé mồ côi, tật nguyền. Em cảm thấy mình rất may mắn được sống đầy đủ và êm ấm trong vòng tay thương yêu của cha mẹ và ông bà. Em quyết tâm học thật giỏi để sau này lớn lên trở thành người tài, làm cho đất nước ngày càng giàu mạnh hơn. Em sẽ thành lập nhiều tổ chức từ thiện để góp phần xoa dịu các nỗi đau của những mảnh đời bất hạnh như chị em Minh. Bài tham khảo 3 Bố con người khách mãi võ Khách mãi võ là người Hoa kiều biểu diễn võ thuật để quảng cáo và bán thuốc. Người khách mãi võ mặc quần áo chẽn màu đen đã bán qua một lượt thuốc cao, bắt đầu giới thiệu tiết mục “Em bé mười tuổi nhào qua vòng lửa”. Một em bé gái bận bộ quần áo bằng sa tanh màu đỏ, tóc tết quả đào, chân mang đôi hài vải đen bước ra, cúi chào khán giả. Chiếc vòng sắt quấn giẻ tẩm dầu lồng giữa một khung gỗ hình chữ nhật, dựng đứng ngang tầm mắt tôi, bày giữa hiện trường. Dứt loạt vỗ tay xung quanh, người khách già cầm ngọn đuốc châm vào chiếc vòng quấn giẻ. Tức thời, một vòng lửa hình tròn như chiếc bánh xe phực cháy rừng rực. Em bé lại nghiêng đầu chào mọi người rồi nhún chân một cái, chạy tới ba bước, gieo mình như một con thoi bay qua vòng lửa. Mắt tôi hoa lên, chỉ còn thấy cái bóng đó lao qua lao lại xuyên ngang vầng lửa và hai tai tôi ù đi vì tiếng reo hò, liếng vỗ tay vang dậy… Trong lúc người khách cầm mấy chai rượu thuốc đi vòng quanh chào hàng thì em bé vừa đứng thở vừa đưa hai bàn tay nhỏ phủi phủi những sợi tóc cháy trước trán. Dường như đêm nay số thuốc bán được ít ỏi quá. Người khách mặt buồn buồn, đặt mây chai rượu thuốc lên cái rương lớn màu đen, cố làm ra vẻ tươi tỉnh. – Ông bà cô bác xem xong trò này rồi hẵng mua giùm sau cũng được. Hày! Tả lồ lên! Tiếng trống, tiếng thanh la lại khua vang dồn dập. Ông ta cầm một nắm dao con sáng loáng tung lên, bắt từng chiếc một rồi lần lượt cắm tất cả mười hai con dao ấy vào những khe hở đục trong cái vòng sắt còn đang rừng rực lửa. Những mũi dao nhọn hình lá trúc đào lấp lánh ánh thép trắng xanh tua tủa chĩa ngược vào trong càng thu hẹp cái khoảng tròn ban nãy bây giờ chỉ vừa đủ một thân người chui qua. Người khách liếc nhìn mấy người đánh trống, đánh thanh la, ra hiệu ngừng tay Ông ta nhướng mắt hét lên một tiếng, rùng mình thu người lại và lập tức nhún chân bay qua những mũi dao tua tủa. Tôi nhắm mắt lại. Trời ơi! chỉ nhích ra một phân, bất cứ ở phía nào thì những mũi dao sắc nhọn như gươm kia sẽ đâm xọc lọt da thịt – Ông ta lao đi lao lại ba lần như vậy mà ương sắc mặt và hơi thở không chút biến đổi. Đoàn Giỏi – Trích Đất rừng phương Nam Bài trước Soạn bài Ôn tập văn miêu tả sgk Ngữ văn 6 tập 2 Bài tiếp theo Soạn bài Cầu Long Biên – chứng nhân lịch sử sgk Ngữ văn 6 tập 2 Xem thêm Các bài soạn Ngữ văn 6 khác Để học tốt môn Toán lớp 6 Để học tốt môn Vật lí lớp 6 Để học tốt môn Sinh học lớp 6 Để học tốt môn Lịch sử lớp 6 Để học tốt môn Địa lí lớp 6 Để học tốt môn Tiếng Anh lớp 6 Để học tốt môn Tiếng Anh lớp 6 thí điểm Để học tốt môn Tin học lớp 6 Để học tốt môn GDCD lớp 6 Trên đây là bài Hướng dẫn Viết bài tập làm văn số 7 – Văn miêu tả sáng tạo sgk Ngữ văn 6 tập 2 đầy đủ và ngắn gọn nhất. Chúc các bạn làm bài Ngữ văn tốt! “Bài tập nào khó đã có
những đề văn miêu tả sáng tạo lớp 6