CHƯƠNG 122 - PHIÊN NGOẠI: ĐÔNG CUNG 4. Tác giả: Luna Huang. Trong không gian tẩm cung an tĩnh, ánh trăng mờ nhạt xuyên qua giấy dán trên cửa sổ để người ta căng mắt cũng chỉ có thể mờ ảo thấy được thân ảnh của hai người ngồi trên giường mà thôi. Lúc này ngoài trừ an
Khối ngoại bán ròng trở lại 133 tỷ đồng trên HoSE, tương ứng khối lượng bán ròng là gần 6 triệu cổ phiếu. Khối ngoại sàn HoSE bán ròng mạnh nhất mã HPG với giá trị 199 tỷ đồng. Khối ngoại có phiên bán ròng thứ 12 liên tiếp ở UPCoM với giá trị gấp đôi phiên
Thị trường chứng khoán Việt Nam có những phiên hồi tích cực về điểm số. Thanh khoản vẫn còn khiêm tốn khi lực cầu khối nội chưa vào cuộc, trong khi đó, khối ngoại liên tiếp mua ròng với lực mua ròng tương đối mạnh. Một số nhận định kỳ vọng, khi rủi ro đã lộ diện, mặt bằng giá xuống thấp, cùng
CHƯƠNG 122 - PHIÊN NGOẠI: ĐÔNG CUNG 3. Tác giả: Luna Huang. Thời gian cứ thế trôi qua, quan hệ giữa Bạc Tiệm Lộ cùng Gia Luật Cẩn gay gắt bao nhiêu thì hoàng hậu càng vui vẻ bấy nhiêu. Thái hậu thấy được cũng không thể không khuyên ngăn vài câu nhưng hôm sau mọi chuyện sẽ
Trên HNX, khối ngoại mua ròng 1,8 tỷ đồng. Trong đó, dù dẫn đầu bên mua ròng nhưng VCS chỉ dừng lại ở mức 420 triệu đồng. Tương tự, giá trị bán ròng mạnh nhất xuất hiện ở IDC nhưng cũng chỉ 130 triệu đồng. Trên UPCoM, khối ngoại cũng mua ròng 5,4 tỷ đồng. Trong đó
Server 1 Server 2 Server 3. CHƯƠNG 122 - PHIÊN NGOẠI: ĐÔNG CUNG 3. Tác giả: Luna Huang. Thời gian cứ thế trôi qua, quan hệ giữa Bạc Tiệm Lộ cùng Gia Luật Cẩn gay gắt bao nhiêu thì hoàng hậu càng vui vẻ bấy nhiêu. Thái hậu thấy được cũng không thể không khuyên ngăn vài câu nhưng
gMZGn. Đông Cung Chi ChủDịch Vivian Nhinhi, bunebi, XiaobaobeiNếu bạn xuyên đến cổ đại , xin nhớ kĩ lời khuyên và cảnh báo của tôi Đừng biểu hiện ra là mình quá thông minh, trừ phi bạn muốn bị coi là yêu quái, bị loạn côn đánh vọng tưởng đi dạo quán Tần lầu Sở trêu chọc tiểu quan, mà nếu như bạn muốn dùng mỹ danh "danh kỹ Vạn Hoa Lầu ngàn người gối, vạn người chơi" để lưu danh thiên cổ, vậy thì tất nhiên là thôi, tùy hi vọng xa vời một kết cục np có ba chồng bốn nam sủng, chuyện đã không làm được ở xã hội hiện đại thì đến xã hội phong kiến bình thường này càng không có khả năng thực hiện này không được, cái kia không thành, vậy thì còn xuyên qua làm cái gì?Uầy, tất nhiên là có điều kiện hấp dẫn, không có điều kiện thì phải sáng tạo điều kiện hấp dẫn nội tâm tốt đẹp của bản thân, lại để cho những cổ nhân kia tiếp nhận những cái gọi là ngang hàng là lý tưởng dân chủ. Cảnh giới cao nhất chính là thay đổi một cách vô tri vô giác, hoặc giết người trong vô này nam chính đã cườngAi dè nữ chính còn cường hơn nam. Nàng, xuyên qua dưới hình hài một đứa trẻ sơ sinh, lại dùng trí thông minh, sự mẫn tiệp, sắc bén của nàng chứng tỏ mình xứng với một chữ Mẫn trong tên nàng. Dùng trí tuệ của hiện đại, nàng ra sức bảo vệ những người nàng yêu thương, nàng báo thù, nàng tranh đấu, đến khi giấc mộng giang sơn của ai đó trở thành hiện thực. Hắn - kẻ đạp lên máu cả thiên hạ mà trưởng thành, tàn nhẫn, bạo ngược nhưng không vô tình, vì trong lòng hắn luôn có một "Giang Nam"...
Phiên ngoại mới nhất của Đông cung Họa hàng mày như nét xuân sơn gồm 3 phần. Đây là phần thứ nhất. Gần đến Đoan Ngọ, ấn theo lệ cũ trong cung ban xuống nào là băng phiến, bánh tro, nào là túi thơm, rượu hùng hoàng. Đều chỉ là mấy thứ đồ lặt vặt cho lễ tiết, nhưng các thức trong cung tinh xảo đẹp đẽ, nhà phú quý bình thường sao có thể sánh bằng. Ngoài ra còn có hai hộp trầm thủy hương tốt nhất ban cho đích danh Lỗ Quốc công phu nhân. Lỗ Quốc công vội tới bàn bạc với thê tử “Nương tử hẳn là đã có quyết định trong lòng.” Phu nhân thở dài “Ngày mai thiếp tiến cung tạ ơn, cứ để Cửu nương ở nhà đi.” Lỗ Quốc phu nhân Lư thị là người cực kỳ tôn quý. Ngoại tổ mẫu là An Bình Đại Trưởng công chúa, mẫu thân là Đức Thiện huyện chủ, phụ thân thuộc Phạm Dương Lư thị, cháu gái bên ngoại đang là trung cung Hoàng Hậu, trưởng tử đã làm tới chức Vân Huy tướng quân. Nhắc đến Vân Huy tướng quân, ấy vốn dĩ chỉ là một chức quan nhàn tản, mà tới lượt Tiết Dung, công tử đi theo hoàng đế ngự giá thân chinh, lập bao quân công chiến tích, liền biến vị trí Vân Huy tướng quân này trở nên không thể xem thường. Lỗ Quốc công phu nhân có thể xem như cả đời trôi chảy, nhà mẹ đẻ phú quý viên mãn, nhà chồng lại là huân quý thế gia, nhi tử giỏi giang hiếu thuận. Hoàng hậu nương nương từng có lần chuyện gẫu với các nội mệnh phụ rằng, Lỗ Quốc phu nhân quả thực là một vị phu nhân thập toàn thập quý. Nhưng Lỗ Quốc phu nhân gần đây có chút tâm sự. Nào phải chuyện gì xa xôi, chính là việc trung cung Hoàng Hậu thân mình không khỏe. Lúc Hoàng Hậu còn là Thái Tử Phi, sinh hai con trai đều chẳng may chết yểu. Nàng ở cữ lưu lại mầm bệnh, từ đó trở đi sức khỏe vẫn luôn không tốt. Sau lại đến chuyện tiên đế băng hà, trung cung bỏ trống, hậu cung không có chủ nhân, tang sự đều do Thái Tử Phi lo liệu. Xử lý xong đại sự này, nàng cũng ốm nặng một trận. Lễ sắc phong Hoàng Hậu phải dời đến khi đỡ bệnh mới cử hành. Từ lúc làm Hoàng Hậu, sự vụ trong cung phức tạp, có cố thế nào cũng chẳng thể nghỉ ngơi cho ổn thỏa, rốt cuộc vẫn là càng ngày càng suy yếu. Nhất là năm nay, tới đại điển nguyên thần, Hoàng Hậu đã bệnh đến không chịu nổi, đành phải miễn triều bái của các vị nội ngoại mệnh phụ phu nhân. Lỗ Quốc công phu nhân là cô ruột của hoàng hậu, lo lắng cho bệnh tình cháu gái, bèn theo tẩu tẩu là Thừa Ân công phu nhân, thân sinh của Hoàng Hậu vào cung thăm hỏi. Lúc trở về, bà nói riêng với Lỗ Quốc công rằng “Ta thấy nương nương như vậy thật không ổn, đã gầy đến không nhận ra nổi nữa rồi.” Bấy giờ Hoàng Hậu từng cảm thán “Ngày ta còn ở phủ, các chị em luôn cùng một chỗ chơi đùa. Tới lúc làm Thái Tử Phi, chúng tỷ muội vẫn thường lui tới. Chỉ là từ khi làm Hoàng hậu mới không thể gặp được nữa. Cũng chẳng còn biết có thể gặp lại được mấy lần.” Hoàng Hậu nói thế, Thừa Ân công phu nhân liền không kìm được nước mắt. Tiết Thượng Tị, bệnh tình Hoàng Hậu chuyển biến tốt một chút, nàng mới triệu di mẫu là Tằng quốc phu nhân, cô mẫu là Lỗ Quốc phu nhân, Trần Quốc phu nhân, còn có một vị di mẫu nữa là Yến Quốc phu nhân, mỗi người mang theo nữ nhi cùng tiến cung. Phụ thân hoàng hậu là trưởng tử, nàng lại là trưởng nữ, cho nên trong các chị em nàng lớn hơn bọn họ đến mấy tuổi. Hơn nữa thân phận Hoàng Hậu tự có uy nghi, mà các thiếu nữ kia đều là tiểu thư khuê các còn ít tuổi, lần đầu nhập cung khó tránh khỏi câu nệ. Hoàng Hậu liền cười nói “Hiếm khi có dịp, mẫu đơn trong cung đã nở cả rồi, thời tiết lại đẹp, không bằng đưa các nàng đi ngắm hoa đi.” Nữ quan bên cạnh liền vâng mệnh đưa các tiểu cô nương đi Trầm Hương Đình. Bên trong vườn thượng uyển, mẫu đơn và thược dược đang nở rộ, cảnh xuân rực rỡ không gì sánh kịp. Nhóm biểu muội của Hoàng Hậu tuy là xuất thân danh môn, cũng chưa từng thấy cảnh trăm hoa đua nở đẹp đẽ đến thế. Đình Trầm Hương muôn hồng nghìn tía, vô hạn phong quang. Như càng đối lập thêm với cung thất cách đó không xa, vẫn một vẻ huy hoàng tráng lệ, nhưng lại ảm đạm chẳng có chút sắc màu tươi sáng. Một nhóm thiếu nữ trẻ trung mỹ mạo du ngoạn giữa hoa, hoa đẹp cũng chẳng lại người, mới thật là thanh xuân tươi đẹp. Hoàng Hậu ở trong trướng gấm, trông thấy liền khẽ mỉm cười. Đúng lúc đó, một viên thái giám lặng lẽ tới báo “ Hôm nay bệ hạ vốn định tới thăm Hoàng Hậu, nhưng Người nghe nói mấy vị phu nhân đều ở chỗ này, mới dặn rằng hiếm khi nữ quyến tới thăm, để cho Hoàng Hậu thoải mái hàn huyên với ngoại thất, Bệ hạ xuất cung đánh cúc với Nhữ Dương vương rồi.” Hoàng Hậu nghe vậy không khỏi có chút thất vọng. Lỗ Quốc phu nhân từ lâu đã đoán được vài phần dụng ý của Hoàng Hậu, nhưng bà cũng chẳng có tham cầu gì với chuyện này. Nhà ngoại nhà chồng đều đã cực kỳ phú quý, bà đâu còn gì phải lo nghĩ. Hoàng đế tuy còn trẻ nhưng chỉ một lòng với chính sự, lạnh nhạt ái tình. Cho nên cái ghế Hoàng Hậu tuy rằng vinh quang tột độ đấy, cũng chẳng bì được với con gái duy nhất của bà đâu. Năm nay nó mới mười lăm tuổi, ngây thơ non nớt, Lỗ Quốc phu nhân quả thực không nỡ. Năm xưa Hoàng Hậu lúc còn ở trong phủ, còn không phải là một tiểu thư cao quý yêu kiều hay sao. Nhưng rồi vào Đông Cung làm Thái Tử Phi, rồi trở thành trung cung Hoàng Hậu, mấy năm nay mọi chuyện xử lý chu toàn, cũng đã kiệt quệ cả thể xác lẫn tâm thần, bệnh đã vào cốt tủy, Lỗ Quốc phu nhân đều thấy cả. Nào có phải cứ gả cho Đế vương là tốt đâu, Lỗ Quốc phu nhân thầm ngẫm nghĩ. Hoàng Hậu mới chỉ gọi một nhóm biểu muội tiến cung, dụng ý còn chưa tỏ rõ, hoàng đế đã bày ra thái độ này, cũng đành phải từ bỏ. Hoàng Hậu xốc lại tinh thần, nhìn các biểu muội vui đùa ầm ĩ giữa hoa viên, giữa các cô nương ngây thơ khả ái, chỉ có A Duyên đã đến tuổi cập kê, cho nên cử chỉ hành động mới khác biệt. Người khác nói cười ồn ã, chỉ có nàng ở một bên chăm sóc hai biểu muội nhỏ tuổi nhất. Hoàng hậu mới nói với Tằng Quốc phu nhân rằng “Trong các muội muội, xem ra A Duyên vừa xinh đẹp mà tính tình lại dịu dàng dễ gần.” A Duyên là trưởng nữ của Tằng Quốc phu nhân, Tằng Quốc phu nhân còn muốn trong nhà có một vị Hoàng Hậu, lúc này thấy Hoàng Hậu khen, liền cười nói “A Duyên còn kém cỏi thế nhưng biết chăm sóc bọn muội muội, ấy là chỗ tốt của trưởng tỷ.” Một câu cố ý lấy lòng Hoàng Hậu, bởi Hoàng Hậu cũng là trưởng nữ. Hoàng Hậu chẳng qua mới chỉ hơi gật đầu, mà Yến Quốc phu nhân vốn có chỗ không vừa ý với Tằng Quốc phu nhân, lúc này vội chen lời “A Duyên tất nhiên cũng rất tốt, nhưng thật lòng mà nói, trong số các cô nương, chỉ có A Chiêu mới khiến người ta yêu thích nhất.” Lỗ Quốc phu nhân cười đáp “Mọi người lại không phải không biết, con bé từ nhỏ đã dám bốc ngói rồi, còn ai bướng bỉnh hơn nó. Cái gì mà khiến người yêu thích, thật ra là khiến người khác phiền não thì có.” Lỗ Quốc phu nhân vừa dứt lời, Hoàng Hậu cũng cười rộ lên. Tiết gia tiểu cô nương, nhũ danh A Chiêu, vốn dĩ rất nổi tiếng. Chính là bởi khi cô bé năm sáu tuổi, phủ Lỗ Quốc công dọn dẹp hoa viên, nhiều người ra vào hỗn tạp, gia nhân sợ kẻ lạ vào mới cố ý thả chó dữ trong vườn. Nào ngờ mấy vị tiểu lang quân Tiết gia nghịch ngợm hẹn nhau lẻn vào hoa viên. Lập tức bị mấy con chó dữ truy đuổi suýt nữa bị cắn, may mà cô bé nhanh trí leo thang lên mái, bốc từng mảnh ngói ném cho chó dữ liên tục lùi về sau, vừa đuổi chó, vừa hô lớn gọi các anh nhanh chạy đến phía cây thang, để trốn lên nóc nhà chó không cắn được. Cứu được mấy vị ca ca, tiểu cô nương này xem ra vừa lanh lợi vừa dũng cảm. Hoàng Hậu thoạt nghĩ đến, không khỏi hỏi rằng “Khi nãy mới thấy A Chiêu hành lễ, bộ dáng thật quy quy củ củ lắm, nào còn dáng vẻ bướng bỉnh đâu?” Lỗ Quốc phu nhân cười nói “Trước mặt nương nương, bướng bỉnh thì bướng bỉnh, chút lễ nghĩa này vẫn phải có.” Hoàng Hậu nói “Lúc đó đông người, cũng chưa kịp cùng nàng nói mấy câu.” Nữ quan bên cạnh Hoàng Hậu đều cực kỳ tinh ý, thấy vậy liền cười nói “Để nô tỳ đi mời Cửu cô nương tới nói chuyện cùng Hoàng Hậu.” A Chiêu tiểu cô nương ở Tiết gia đứng hàng thứ chín, cho nên nữ quan mới gọi một tiếng Cửu cô nương. Thấy Hoàng Hậu gật đầu, nữ quan liền lui xuống, giữa các thiếu nữ xinh đẹp động lòng người, áo lụa quần là, người bên hoa càng thêm rực rỡ, chỉ là nhìn tới nhìn lui, vẫn không thấy Tiết gia Tiểu Cửu nương. Nói đến Cửu cô nương Tiết gia, tuy là lần đầu tiên vào cung, nhưng cũng không cảm thấy hồi hộp. Phụ thân Hoàng Hậu là cậu ruột của nàng, cho nên nàng phải gọi Hoàng Hậu một tiếng biểu tỷ. Trước kia Hoàng Hậu còn làm Thái Tử Phi cũng thường gọi nàng vào Đông Cung chơi đùa. Lúc đó nàng còn nhỏ lắm, trong nhà chỉ có các anh trai, cho nên biểu tỷ trong lòng nàng rất là thân thiết. Chẳng qua về sau Thái Tử kế vị, biểu tỷ trở thành Hoàng Hậu, nàng là tiểu cô nương không phải cáo mệnh, cho nên không thể tiến cung nữa. Lần này Hoàng Hậu phá lệ triệu các nàng tiến cung, mẫu thân của nàng Lỗ Quốc phu nhân đã dặn đi dặn lại, trong cung không thể so nơi khác, nương nương thân phận tôn quý, ngàn vạn lần không được thất lễ. Lễ Thượng Tị như vậy, lại phải tiêu tốn một ngày trong cung, Cửu cô nương không mấy vui vẻ. Phải biết rằng từ lâu nàng đã nghe nói Tết Thượng Tị bên bờ Khúc Giang là nơi náo nhiệt phồn hoa bậc nhất. Chẳng qua trước kia các ca ca không chịu đưa nàng đi, chỉ nói chờ khi nào lớn sẽ dẫn đi chơi, lần này khó khăn lắm mới dốc hết công phu năn nỉ các ca ca đồng ý. Ai ngờ ý chỉ từ trong cung truyền đến, triệu nàng theo mẫu thân tới bái kiến Hoàng Hậu. Đi gặp Hoàng Hậu biểu tỷ tất nhiên cũng là một chuyện rất vui vẻ, nhưng nàng không biết Hoàng Hậu còn ban yến lưu mọi người lại dùng cơm, còn bảo các nàng du ngoạn trong vườn thượng uyển. Trong vườn tuy rằng có mẫu đơn nở rộ, Cửu cô nương lại nhớ Khúc Giang náo nhiệt. Mới ngắm mẫu đơn được một lát, Cửu cô nương nghe nói trong cung có lầu Thanh Phong, từ đó có thể thấy được Khúc Giang, Cửu cô nương liền thay quần áo, lặng lẽ trốn ra khỏi chỗ ngắm hoa, đi về phía lầu Thanh Phong. Cửu cô nương nghe nói tới lầu Thanh Phong, lại không biết vườn thượng uyển quanh co, thật nhiều lối rẽ, nàng đi được một lát liền mất phương hướng lạc đường. Trong ngự uyển chẳng bóng người qua lại, muốn tìm một ai hỏi đường cũng không xong, Cửu cô nương đi rồi cũng không tìm thấy đường trở về. Nhưng từ nhỏ nàng đã to gan, nhìn lối rẽ, liền tùy ý bước vào một hướng. Đi được khoảng hai nén hương, phía trước có một bức tường, loáng thoáng như có tiếng nói chuyện, Cửu cô nương không khỏi nhẹ lòng, thầm nghĩ có người để hỏi đường là tốt rồi. Nàng đi dọc theo bờ tường thật lâu cũng không thấy cửa, vừa mệt vừa khát, lấy tay lau mồ hôi, ngẩng đầu nhìn đại thụ càng lá tốt tươi, không khỏi suy tư. Cửu cô nương từ nhỏ đã thuần thục công phu lên nóc nhà dỡ ngói, chỉ là hôm nay tiến cung khó tránh khỏi trâm vàng khuyên ngọc, chân trước vừa bắc lên cây, trang sức trên đầu liền mắc. Nàng suy nghĩ một thoáng liền cởi dải lụa xuống, tháo hết trâm cài trang sức, gói trong khăn choàng, đặt lại vào nhánh cây. Dịch góc váy về bên hông, lại trèo lên trên, quả nhiên nhanh nhẹn hơn nhiều. Lên đến ngọn cây mới thấy, bên kia tường là một chuồng ngựa. Cái cây nàng chọn vừa khéo, bởi vì bên kia vừa hay có hai chồng lương thảo. Cửu cô nương nhẹ nhàng băng qua đầu tường, lấy chân dò, liền hạ xuống đỉnh đống cỏ khô. Nàng chậm rãi từ trượt từ đỉnh đống lương thảo xuống, lảo đảo một cái đứng không vững, một hồi mới ổn định bước chân, chợt nghe tiếng nói “Ngươi xem ngươi tranh cường háo thắng, suýt nữa thì ngã rồi.” Cửu cô nương không phục, đang định mỉa mai đáp lại, lại không thấy một bóng người. Nàng trông trái ngó phải, hóa ra trong viện buộc một con ngựa màu tím, cực kỳ đẹp đẽ, ước chừng so với nàng còn cao hơn nửa cái đầu. Nhìn một lúc lâu mới thấy một vạt xiêm y dưới bụng ngựa, thấp xuống chút nữa là một đôi giày da trâu. Nguyên lai người nói chuyện ban nãy bị khuất bởi con ngựa, nàng vòng qua đầu nó, chỉ thấy một kẻ đang cúi người cầm bàn chải chải lông ngựa, vừa làm vừa nói “Ngươi tuổi cũng không nhỏ nữa, ăn muối còn nhiều hơn mấy con ngựa kia ăn cỏ, cần gì phải chấp nhặt với bọn nó.” Hóa ra là y nói chuyện với ngựa. Con ngựa phun phì phì, cúi đầu nhai cỏ, một người một ngựa, thật là hòa hợp. Cửu cô nương thấy người nọ khom người chải lông ngựa, liền nhẹ giọng cất tiếng “Xin hỏi”. Người nọ nghe tiếng quay đầu, Cửu cô nương lúc này mới thấy hóa ra là một lang quân, tuổi tác ước chừng hai mươi, mặt mày tuấn lãng, hai mắt sáng ngời, đẹp hơn những mã phu bình thường khác không biết bao nhiêu lần. Cửu cô nương quen nhìn các ca ca của mình rồi, ca ca nàng người thì làm quan trong triều, người thì làm tướng quân theo bệ hạ thân chinh, cho nên nàng cũng không luống cuống chút nào, huống chi chỉ là một mã phu. Liền cười nói “Ta lạc đường, không biết trở về thế nào.” Người nọ liếc nàng một cái, hỏi “Ngươi là kẻ mới tiến cung năm nay?” Cửu cô nương vừa mới đổ mồ hôi như mưa, hoa vẽ giữa chân mày cũng trôi đi mất, trang sức đều tháo cả, bấy giờ ăn mặc quả thực không khác gì cung nữ. Nàng lại nhanh trí nhớ tới mẫu thân từng nhắc năm nay có tuyển thêm cung nữ vào cung, liền gật gật đầu “Đúng vậy, ta vừa tiến cung năm nay, cho nên mới không biết đường đi.” Người nọ lại hỏi “Ngươi làm việc ở chỗ nào?” Cửu cô nương thoạt nghĩ, nói “Nữ quan nương nương sai ta tới lầu Thanh Phong, ta mới đi lầm đường.” Người nọ nói “Vì sao nữ quan nương nương lại bảo ngươi đi lầu Thanh Phong?” Cửu cô nương chưa từng nghĩ tới chuyện này, đành phải vất vả ứng đối “Nữ quan đại nhân nói, nương nương muốn nhìn Khúc Giang náo nhiệt tiết Thượng Tị, chỉ là thân thể nương nương không tốt, không lên được lầu cao, người mới mệnh ta đi lầu Thanh Phong nhìn xem, trở về họa lại cho nương nương trông thấy.” Người kia hỏi “Ngươi biết vẽ sao?” Cửu cô nương đáp “Đúng vậy.” Người nọ liền chỉ tay vào con ngựa, bảo rằng “Ngươi vẽ con ngựa này cho ta xem.” Cửu cô nương vốn là người nhiệt tình, thấy hắn thật tâm yêu quý con ngựa, bằng không sẽ không cầm bàn chải, ở đâu rủ rỉ với nó thế này, cho nên mới cười nói “Vẽ cũng được thôi, nhưng mà ngươi phải lấy một chén nước cho ta uống.” Đã quá trưa, ngày xuân thái dương đang thịnh, nàng lại đi loanh quanh cả ngày, mới nãy lại nói chuyện, bởi vậy càng thêm khát. Người nọ cười, xoay người rời đi, chỉ chốc lát sau trở lại với một chiếc bình, nói rằng “Không tìm thấy nước, chỉ có rượu thôi, ngươi có uống không?” Cửu cô nương quả thực khát lắm rồi, nhận lấy bình liền uống một hớp lớn, không khỏi khen “Rượu ngon!” Lại nâng bình lên uống hai ngụm nữa, nói “Rượu này thật không tồi đấy!” Người nọ thấy nàng khen rượu ngon, cũng chỉ cười. Cửu cô nương cầm nhánh cây, ngắm nghía mặt đất, lại bẻ một cành nhỏ, đôi tay thoăn thoát, chỉ lát sau một con ngựa nho nhỏ liền hiện ra. Tuy là tranh vẽ bằng nhánh cây, nhưng nàng có khiếu từ nhỏ, tài vẽ sinh động chân thật, thực giống như đúc. Người nọ liền gọi con ngựa “Ngươi tới đây xem nàng vẽ có giống không?” Con ngựa nghển cổ nhìn thấy lại phun phì phì, thật ra nó quay sang, Cửu cô nương liền cười mà vỗ vỗ nó. Mà con ngựa này cũng thật kiêu ngạo, nó liền tức khắc quay đầu đi, tựa hồ không kiên nhẫn cho nàng đụng chạm. Cửu cô nương nói “Vẽ cho ngươi, ngươi còn không thích ta.” Mã phu ánh mắt dường như có điểm khác lạ, y nói “Con ngựa này tính tình không tốt, người khác chạm vào nó, nó đều tung cước đấy. Ngươi chụp đầu của nó mà nó chỉ quay đầu, tính ra đã khách khí lắm rồi.” Cửu cô nương nói “Nói như vậy, mã huynh xem ra đã nể mặt mũi ta lắm rồi?” Lời còn chưa dứt, con ngựa lại phun phì phì, tựa như tán đồng, Cửu cô nương liền bái một cái “Hôm nay được vẽ tranh cho mã huynh, thật may mắn lắm thay.” Nói đến đây mã phu cũng không nhịn được mỉm cười. Cửu cô nương liền nói “Ngươi còn cười, còn không phải do kẻ chăn ngựa kiêu ngạo như ngươi, ở đâu ra con ngựa kiêu ngạo đến thế?” Mã phu nọ cũng không so đo với nàng, chỉ nhàn nhạt nói “Tiểu cô nương sai rồi, con ngựa này từ nhỏ đã kiêu ngạo, chuyện này chẳng liên quan gì đến kẻ chăn ngựa ta đây.”
Phiên ngoại mới nhất của Đông cung Họa hàng mày như nét xuân sơn gồm 3 phần. Đây là phần thứ ba, cũng là phần cuối cùng. Phiên ngoại sau Nhất giá tường vi mãn viện hương sẽ nhắc đến con gái của Tiết Mộ Chiêu và Bùi Tam Lang, cùng với con trai của Lí Thừa Ngân A Mục x Thập Lục Nương. Sáng sớm, nội mệnh phụ đều đã được phát tơ ngũ sắc. Tiết Mộ Chiêu lúc dậy cũng đã buộc một đoạn tơ, vì tiến cung nên mới cởi xuống đeo kim xuyến. Lúc này nữ quan tên Tình Nương đưa nàng đi dọc theo hồ Thái Dịch, từ cửa sau bước vào một cái sân, bên trong đình đài tinh xảo. Ven hồ có một gian thuỷ tạ, trong hồ lá sen tầng tầng lớp lớp, thuỷ tạ ba mặt liễu rủ thấp thoáng, cực kỳ u tĩnh. Tiết Mộ Chiêu thích náo nhiệt, nên chẳng có hứng thú gì, chỉ thấy nơi này được cái mát mẻ mà thôi. Tình Nương buộc cho nàng một sợi tơ ngũ sắc, hai viên thái giám lại bưng lên mấy đĩa điểm tâm. Tình Nương bảo “Tiểu nương tử thích ăn cái gì thì ăn. Không cần câu nệ, nô tỳ trở về bẩm báo Hoàng Hậu rồi lại quay lại với tiểu nương tử.” Tiết Mộ Chiêu cũng không cảm thấy có gì không ổn, nàng ở nhà tự do tự tại quen, Tình Nương và các thái giám rời đi rồi, nàng liền bưng một đĩa điểm tâm, ngồi trên giường trúc. Bánh đậu xanh trong cung tinh tế hơn hẳn bên ngoài, một đỏ một xanh, uyên ương song sắc. Màu xanh lục là trộn với bột trà, màu đỏ làm từ mật hoa hồng. Tiết Mộ Chiêu ăn hai miếng bánh, uống một ly rượu hùng hoàng, chợt nghe bên ngoài chim hót líu lo. Nàng đẩy cửa sổ ra. Trên cây vốn có một con chim nhỏ màu xanh ngọc, vù một tiếng liền cất cánh bay xa. Bấy giờ nàng mới phát giác, chỗ liễu rủ ngoài cửa sổ có một chiếc thuyền đang đậu, phía dưới bắc ngang một đoạn trúc, người trên thuyền đắp nón tre lên mặt, tựa như đang ngủ yên. Ở nhà cũng có hồ, nên Tiết Mộ Chiêu biết đây là người quản hồ. Nàng hào hứng nhặt một viên đá nhỏ, ném vào mái che đầu thuyền. Chỉ thấy người nọ giật mình, rõ ràng đã tỉnh, lại không xốc nón tre lên. Tiết Mộ Chiêu bèn cầm một đĩa điểm tâm, cất tiếng “Người chèo thuyền, nếu ngươi đưa ta đi hái hoa hạnh trong hồ, ta sẽ chia bánh ngọt cho ngươi.” Người nọ nghe nàng nói như vậy, liền bỏ nón tre ngồi dậy, quay đầu lại nhìn. Một cái ngoảnh đầu, cả hai đều sửng sốt. Hóa ra y không phải ai khác, đúng là người chăn ngựa ngày ấy Tiết Mộ Chiêu gặp được. Tiết Mộ Chiêu còn nhớ rõ lần đó là chính mình uống say. Chỉ vì các cung nhân đều nói nàng gặp được hoa thần, lí do như thế nghe đỡ mất mặt hơn bao nhiêu, cho nên Tiết Mộ Chiêu mới tuyệt không đề cập tới sự việc ở chuồng ngựa, chỉ vờ như bản thân thực sự gặp hoa thần. Trăm triệu không nghĩ tới, hôm nay còn có thể gặp lại y. Người nọ ước chừng cũng trăm triệu không nghĩ tới sẽ gặp lại, cho nên cũng ngây ngẩn cả người. Tiết Mộ Chiêu thật ra rất hào phóng, nàng hào hứng hỏi “Hóa ra là ngươi, ngươi bị điều tới cai quản hồ này sao?” Người nọ đồng thanh “Ngươi bị điều tới nơi này làm việc sao?” Xem ra nhân dịp Tết, người này mặc một thân la y, tuy rằng không có thêu thùa, nguyên liệu lại là thượng đẳng. Tiết Mộ Chiêu vừa mới nhìn thấy cung nhân bên cạnh Hoàng Hậu nương nương đều có quần áo mới, nên cũng không lấy làm lạ. Nàng nói “Phải, hôm nay Hoàng Hậu ban yến, không đủ người nên mới phái ta đến đây làm việc.” Lại hỏi “Ngươi không phải ở chuồng ngựa sao, sao lại ở chỗ này?” Người nọ nói “Bệ hạ ở đằng trước ban yến cho quần thần, không đủ người nên mới phái ta đến đây.” Tiết Mộ Chiêu lại hỏi “Ngươi đã ăn cơm chưa?” Người nọ lắc đầu, thuyền đã thuận chiều gió mà chậm rãi trôi, lúc này đã gần tới cửa sổ, Tiết Mộ Chiêu đứng ngay chiều gió liền ngửi được mùi rượu nhàn nhạt trên người hắn. Nàng liền mang bánh ngọt đem ra ngoài cửa sổ, nói “Bụng rỗng uống rượu có hại cho thân thể, cái này cho ngươi.” Người nọ ngẩn ra một chút, thấy nàng duỗi tay giơ đĩa, vẻ mặt chân thành, liền nhận lấy, tiện tay đặt bánh ở đầu thuyền. Tiết Mộ Chiêu thấy hắn không ăn bánh, liền dứt khoát dịch góc váy, nhảy qua cửa sổ, người nọ vừa mới giật mình kinh hãi, nàng đã nhảy xong, ngay ngắn đứng ở đầu thuyền. Chỉ là thân thuyền tròng trành, nàng kêu lên một tiếng, suýt thì không đứng vững, người nọ đành phải duỗi tay kéo nàng lên, cách một ống tay áo mà kéo, mới cứu nàng khỏi rơi xuống nước. Thấy nàng ổn định rồi lập tức buông tay, có thể thấy là người quân tử không chiếm lợi từ cô nương nhà người khác. Tiết Mộ Chiêu nhân thể khom gối ngồi ở đầu thuyền, tự cầm bánh, nói với hắn “Bánh này là nương nương ban cho đấy, ăn rất ngon, ngươi có muốn nếm thử không, ta đảm bảo ngươi sẽ thích.” Người nọ lắc đầu. Tiết Mộ Chiêu nói “Vết thương lần trước của ngươi giờ đã đỡ chưa?” Người nọ nói “Đã tốt lên rồi.” Tiết Mộ Chiêu không khỏi thở dài, nói “Ngươi và thê tử không được gặp nhau, trong lòng nhất định rất khổ sở.” Người nọ không nghĩ tới nàng chợt nói thế, không khỏi quay mặt đi, tuy rằng động tác cực nhanh, nhưng Tiết Mộ Chiêu vẫn thoáng nhìn thấy gương mặt hắn ảm đạm buồn bã, khóe miệng hơi mím xuống, hiển nhiên không muốn đề cập tới việc này nữa. Tiết Mộ Chiêu chính mình cũng có tâm sự, thấy hắn như thế, nàng liền ngơ ngẩn nhìn hồ nước, từng đàn cá xanh xanh đỏ đỏ nối đuôi, liễu xanh như khói, yên ba đẹp đẽ vô ngần. Chỉ là hồ Thái Dịch rộng như vậy lại tịch liêu không một bóng người, dường như giữa đất trời chỉ còn lại chiếc thuyền này một mình một chỗ. Khối điểm tâm trong tay bất tri bất giác đã bị nắm chặt đến nát vụn, từng mảnh rơi xuống hồ, khiến cho cá không ngừng nổi lên mặt nước kiếm ăn. Tiết Mộ Chiêu nói “Kỳ thật ta lừa ngươi, ta không phải cung nhân, ta là Tiết gia tiểu cô nương, Hoàng Hậu nương nương triệu ta tiến cung là vì muốn ta gả cho bệ hạ.” Người nọ nghe nói vậy, quay đầu lại nhìn nàng một cái, trong mắt tràn đầy kinh ngạc. Tiết Mộ Chiêu miễn cưỡng cười nói “Hoàng Hậu là biểu tỷ của ta, bệ hạ là tỷ phu của ta, sao ta có thể nhân lúc biểu tỷ bệnh nặng gả cho tỷ phu được? Cho dù tỷ ấy rộng lượng, cảm thấy như vậy rất tốt, ta cũng thấy như vậy không tốt chút nào. Nếu trong lòng tỷ ấy có bệ hạ, thì không nên làm chuyện như vậy.” Những lời này nàng đã nghĩ đi nghĩ lại rất nhiều lần, chỉ là không thể nói cho phụ mẫu, càng không thể nói với Hoàng Hậu, khuê phòng tuy cũng có bạn thân, nhưng cũng không thể nói ra được. Nàng cũng chưa từng nghĩ sẽ có ngày ở giữa hồ Thái Dịch, thổ lộ chuyện này với một người chèo thuyền xa lạ. Có lẽ là hai lần tình cờ gặp gỡ, coi như có duyên, cũng có thể bởi vì nàng biết nỗi buồn khổ trong lòng hắn còn đau đớn hơn chính mình. Nói những việc này với một người còn buồn khổ hơn mình, có lẽ sẽ cảm thấy cũng không buồn đến vậy. “Huống chi, ta cũng không có tình cảm với bệ hạ chút nào, người ta thích là Bùi gia Tam Lang.” Người nọ nghe nàng nói như thế, chẳng buồn khuyên giải hay an ủi, ngược lại hỏi “Tuy ngươi thích Bùi Tam Lang đấy, nhưng ngươi có chắc Bùi Tam Lang cũng thích ngươi không?” Tiết Mộ Chiêu nói “Thế thì phải tìm cách hỏi xem. Nếu hắn cũng thích ta, ta và hắn sẽ cùng nhau bỏ trốn.” Người nọ nói “Hoàng Hậu đã có ý này, nay ngươi lại đào hôn, chẳng lẽ ngươi không sợ bệ hạ giận dữ chém đầu ngươi?” Tiết Mộ Chiêu quả nhiên thấp thỏm lo lắng “Liệu bệ hạ có chém đầu Bùi Tam Lang không?” “Có lẽ không.” Người nọ nói “Ta nghe nói Bùi Tam Lang là tướng tài hiếm có, bệ hạ khẳng định sẽ không bởi vì chuyện này mà giết hắn. Nhưng ngươi thì khó nói, chưa biết chừng bệ hạ sẽ giận chó đánh mèo với ngươi.” Tiết Mộ Chiêu nói “Nếu bệ hạ không giết Bùi Tam Lang, tại sao còn muốn giết ta?” Người nọ nói “Ngươi làm mất mặt Hoàng Hậu, còn làm mất mặt bệ hạ, ngươi luôn miệng nói không thích bệ hạ, còn cùng nam tử khác bỏ trốn, lấy tính tình như bệ hạ, làm sao khoan thứ được chuyện này?” Tiết Mộ Chiêu nhớ tới lời đồn bên ngoài, hoàng đế là kẻ hỉ nộ vô thường, không khỏi gật gật đầu “Thiên tử giận dữ là đương nhiên.” Nhưng nàng căn bản không để bụng “Dù sao chém đầu xong ta vẫn thích Bùi Tam Lang, bệ hạ muốn giết muốn xẻo tùy ý.” Người nọ thấy nàng cứng miệng như thế, bèn cười cười “Tiểu cô nương như ngươi đã từng chứng kiến lửa giận của người khác bao giờ. Chỉ sợ đến lúc đó ngươi khóc hết nước mắt, quỳ xuống đất xin tha còn chẳng kịp.” Tiết Mộ Chiêu bị hắn kích bác, không khỏi giận dữ, nói “Phụ thân ta là Lỗ Quốc công, Hà Đông Tiết thị, mẫu thân của ta là con gái của Đức Thiện huyện chủ, đến từ Phạm Dương Lư thị, ca ca ta là Vân Huy tướng quân, đi theo bệ hạ chinh chiến lâu nay, ta tuy chỉ là một tiểu cô nương, nhưng nếu bệ hạ muốn chém đầu ta, ta sẽ một tiếng cũng không rên, càng không thèm xin tha.” Người nọ nghe nàng như vậy nói, thật lâu sau cũng không có lên tiếng, qua rất lâu sau, bỗng nhiên nói “Ta là con trai của một người buôn chè.” Tiết Mộ Chiêu không hiểu. Người nọ thấp thoáng ý cười, lại nói “Lần đầu tiên ta gặp nương tử của ta, nàng cũng tự kể nhà cửa thân thế như vậy. Ta liền nói với nàng, ta là con trai của một người buôn chè.” Mấy lần hắn nhắc tới thê tử, trên mặt đều ngập tràn phiền muộn, chỉ có lúc này đây, tựa như nhớ tới chuyện gì thú vị, chút phiền muộn này mới có một tia ngọt ngào xen lẫn. Hắn cầm một khối điểm tâm, nói rằng “Bánh này cũng là món nương tử ta thích nhất, mỗi năm tới Đoan Ngọ, nàng đều muốn ăn trộm một đĩa. Ăn nhiều quá, lần nào cũng phải uống trà tiêu thực. Nàng thích nhất loại bánh làm từ mật hoa hồng, thực ra mỗi lần nàng ăn ta đều biết, nhưng lần nào cũng làm như không biết.” Tiết Mộ Chiêu hỏi “Tại sao ngươi phải làm như không biết?” “Lúc ấy cho rằng tương lai còn dài, cho rằng một ngày nào đó có thể nói với nàng, ta cùng nàng ăn bánh, chỉ là nàng đừng ăn nhiều quá.” Hắn dõi mắt nhìn mặt hồ, sóng nước mênh mông, trời đất rộng lớn, hóa ra thượng cùng bích lạc hạ hoàng tuyền, những câu này rốt cuộc chưa bao giờ được nói ra lời. Hắn dùng ngón tay chấm mặt nước, từng đường nét vô tình hữu ý phác họa lên ở tấm gỗ đầu thuyền. “Có một lần ăn bánh tro, ta cố ý bảo người tặng không lột vỏ, nàng quả nhiên tưởng phải ăn cả vỏ, gặm một lúc lâu suýt nữa còn cứa phải miệng. Ta cười rất lâu, nàng cực kỳ cực kỳ tức giận, chạy tới cãi nhau với ta, ném bánh tro lên án thư của ta, thật ra ta cứ nghĩ, về sau sẽ còn có cơ hội, tự tay lột bánh tro cho nàng ăn, bồi tội với nàng.” Tiết Mộ Chiêu hỏi “Sao ngươi cứ thích chọc ghẹo nàng như vậy, nếu ngươi đã thích nàng, còn cưới nàng làm vợ, đối xử tốt với nàng một chút không được sao?” Người nọ cười cười, nói “Khi đó còn quá trẻ, không biết vì sao luôn muốn trêu chọc nàng, mỗi lần nàng tức giận chạy tới, ta đều rất vui, tưởng như đắc ý, thật ra bởi vì hiếm khi có thể bắt nàng quang minh chính đại tới tìm ta, cùng ta nói chuyện được. Chỉ là lúc ấy ta không hiểu được mà thôi.” Tiết Mộ Chiêu không khỏi thở dài, thương cảm nói “Ngươi thật khờ.” Người nọ gật gật đầu, nói, đúng vậy. Hắn ngừng tay, Tiết Mộ Chiêu thấy đầu thuyền đã họa ra một người, chính là một tiểu cô nương, tay cầm bánh tro, mặt mày ngây thơ, hai mắt có chút tức giận, khóc cười đều động lòng người. Tiết Mộ Chiêu hỏi “Đây là nương tử của ngươi sao? Nàng thật xinh đẹp.” Người nọ gật gật đầu, nói “Trên đời không ai đẹp bằng nàng.” Tiết Mộ Chiêu thầm nghĩ, dù người ta thường nói tình nhân trong mắt hóa Tây Thi, nhưng ở trong lòng hắn, đương nhiên sẽ tự đáy lòng cảm thấy nương tử nhà mình đẹp nhất, Tây Thi gì đó chắc cũng không bằng. Một cơn gió thổi qua, trong hồ lá sen tung bay, hoa hạnh rơi lả tả, trong gió có cả hương thơm trong trẻo, từ nơi xa vọng lại tiếng nhạc tinh tang, hẳn là ở chỗ bệ hạ ban yến đang náo nhiệt đến cực độ. Tiểu cô nương trên ván gỗ lại phai nhạt từng chút một, mặt mày thiếu nữ dần dần biến mất, vệt nước từng chút từng chút mờ đi, gió thổi làm mặt hồ gợn sóng xanh, vệt nước trên thuyền gần như tiêu tán đến không còn, rốt cuộc không còn một dấu vết gì nữa. Bức họa vừa rồi, dường như chỉ là một giấc mộng say. Người nọ ngơ ngẩn nhìn tấm gỗ, vươn tay ra rồi lại chần chừ, dường như sợ vệt nước nhợt nhạt cuối cùng trên đó sẽ biến mất trong tay hắn. Tiết Mộ Chiêu không khỏi nói “Ngộ nhỡ, ngộ nhỡ nếu Bùi Tam Lang không thích ta, ta đành phải đi làm Hoàng Hậu, lúc đó ta sẽ có thể thả ngươi đi, cho ngươi xuất cung, đoàn tụ cùng nương tử nhà mình.” Người nọ nghe nàng nói như vậy, khẽ cười “Tiểu cô nương thiện tâm như ngươi, Bùi Tam Lang chắc chắn sẽ thích.” Tiết Mộ Chiêu lại có chút buồn bã “Ta không làm Hoàng Hậu, vậy còn ngươi? Hoàng Hậu là biểu tỷ của ta, hay là ta đi cầu tỷ ấy thả ngươi xuất cung?” Người nọ lắc lắc đầu, nói “Không cần, ta xuất cung cũng là vô ích, nương tử của ta tức giận trở về nhà mẹ đẻ rồi, nàng sẽ không gặp ta.” Tiết Mộ Chiêu nói “Ngươi xem, đều tại ngươi lúc nào cũng trêu chọc nàng, rốt cuộc cũng khiến nàng tức giận đúng không?” Người nọ nhàn nhạt nói, đúng vậy, là ta gieo gió gặt bão. Tiết Mộ Chiêu nói “Nếu ngươi đã biết sai rồi, vậy phải đi dỗ nàng cho tốt, nhất địch phải dỗ nàng trở về đó.” Người nọ đang định nói thêm, bỗng nhiên trên bờ truyền đến tiếng nói ồn ào, tựa hồ rất nhiều người đang đi tới, Tiết Mộ Chiêu sợ Hoàng Hậu sai người đến, vội vàng nhấc váy, duỗi chân nhảy qua bệ cửa sổ. Quả nhiên, nàng vừa mới đứng vững chân, liền nghe thấy bên ngoài thuỷ tạ có người gọi tên mình “Cửu cô nương? Cửu cô nương?” Tiết Mộ Chiêu đáp lại một tiếng, xoay người nhìn ra cửa sổ, chỉ thấy người nọ cầm thanh trúc, thuyền nhỏ liền đi về phía liễu rủ, hắn đội nón tre, rẽ liễu mà đi. Một lát sau, cánh liễu buông xuống như ngàn vạn dải lụa xanh đỏ, làm thành một bức màn che, thuyền nhỏ kia đã đi đến chỗ nước sâu, không thấy tăm tích đâu nữa. Tiết Mộ Chiêu ghi nhớ trong lòng, một mực muốn thành toàn cho hắn về với nương tử, cho nên buổi chiều ở trước mặt Hoàng Hậu cũng có chút thấp thỏm không yên. Hoàng Hậu lại có vẻ rất vui, vẻ đau yếu bệnh tật cũng tốt lên mấy phần. Đến lúc hoàng hôn, chúng mệnh phụ mới cáo lui, không ngờ bệ hạ lại sai người tới, thì thầm mấy câu bên tai Hoàng Hậu. Hoàng Hậu rõ ràng lắp bắp kinh hãi, sắc mặt tái nhợt tức khắc, nhưng vẫn miễn cưỡng gật đầu. Tiết Mộ Chiêu hoàn toàn không biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng đợi tới lúc nàng cáo từ, Hoàng Hậu lại cử Bùi gia Tam Lang đưa tiễn, dặn rằng “Đệ tử thế gia đều dự yến ở phía trước cùng với bệ hạ, bệ hạ lại nhớ tới chư vị phu nhân vào cung, cho nên cố ý để bọn họ tới tiễn.” Hộ tống các phu nhân đều là con cháu trong nhà, không ngờ Hoàng Hậu lại chỉ định Bùi Tam Lang tiễn Tiết Mộ Chiêu. Mấy năm sau, lại đến tết Đoan Ngọ, Tiết Mộ Chiêu bấy giờ đã được gả cho Bùi gia Tam Lang như ước nguyện bấy lâu. Sau ba năm quốc tang Hoàng hậu, đây mới là cái tết Đoan Ngọ đầu tiên. Trong cung ban yến, Bùi Tam Lang muốn tới dự, Tiết Mộ Chiêu chợt nhớ tới chuyện xưa, vội nói với trượng phu xin bệ hạ một nguyện cầu, thả một người chèo thuyền xuất cung. Nhưng nghĩ tới nghĩ lui, lại chưa từng biết tên họ người này, cho nên không biết nói ra miệng thế nào. Bùi lang thấy dáng vẻ nàng, chỉ cho là lo lắng, liền an ủi “Thực ra bệ hạ đối xử với người khác hiền hòa lắm, nàng đừng nghe người bên ngoài nói bậy. Lại nói, từ tết Đoan Ngọ ban yến mấy năm nay, bệ hạ đều chỉ uống vài chén rượu, để cho quần thần thưởng yến, còn hắn lánh đi. Chúng ta cũng thật tự do tự tại, chẳng phải câu nệ điều gì.” Tiết Mộ Chiêu biết lang quân quan tâm mình nên mới lựa lời trấn an, không khỏi nhoẻn miệng cười. Chỉ là nhớ tới ngày ấy người chèo thuyền ngón tay chấm nước, vẽ ra một tiểu cô nương xinh đẹp đáng yêu, bảo sao hắn vẫn cứ canh cánh trong lòng như vậy. Hắn ở trong thâm cung, không biết đến khi nào mới có cơ hội ra ngoài, đi dỗ nương tử nhà mình hồi tâm chuyển ý. Tiết Mộ Chiêu thầm nghĩ, ngày ấy nếu nhớ hỏi hắn một câu để biết tên thì đã tốt rồi. Hắn là con trai của một người buôn chè, lại vẽ rất đẹp. Đặc biệt là vẽ nương tử của hắn, sinh động như thật, chắc là trong lòng đã phác họa trăm ngàn lần mới nhớ rõ đến mức này. Họa mi mục người như nét xuân sơn, ước định trăm năm đồng tâm kết. Cũng may, việc ở trong cung có thời hạn, rồi sẽ có ngày hắn được thả ra, nàng nghĩ, hắn nhất định có thể gặp nương tử của mình, cùng nàng bạch đầu giai lão.
phiên ngoại đông cung